Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đó là một người phụ nữ có vóc người cao gầy, đường cong ma quỷ, khuôn mặt thiên sứ đó nha.

Cô gái ấy nhìn tôi và Lưu Tuấn một đang ngẩng đầu ngưỡng mộ một đang cúi đầu mắt nhìn xuống, “hài hòa” trừng mắt lẫn nhau, không khỏi khẽ nhăn cặp mày liễu gọn gàng tinh xảo, mỉm cười xinh đẹp, bờ môi đỏ mọng khẽ mở ra. “Các người đây là… Chơi cái gì vây? Tôi có thể gia nhập không?”

Nghe thấy thanh âm này vẻ mặt Lưu Tuấn cao hứng quay đầu lại, thấy người đằng sau lại càng hưng phấn nhiều hơn, tiêu sái đi đến bên cạnh cô gái ấy, thân mật nói: “Mặc Mặc! Bảo bối Mặc Mặc! Em không đi buổi hẹn nữa sao? Cố ý thoái thác không gặp để trở về với anh à? Uhm, anh biết em đối với anh tốt nhất mà! Biết anh ở nhà tịch mịch nên cố ý trở về! Để anh cho em một nụ hôn cảm kích nào!”

(Momo: Bà con thông cảm, mình tài hèn sức mọn, đã cố edit làm sao cho nó bớt buồn nôn nhất có thể rồi đấy =_=|||)

Vừa dứt lời, Lưu Tuấn đã nghĩ muốn ở trước mắt tôi trình diễn hình ảnh hạn chế người xem, nhưng đúng lúc tôi không nhịn được giơ hai tay lên che mắt, mở ra một khe hẹp để nhìn lén bọn họ, đúng vào thời khắc mấu chốt nhất, anh ta giống như là chợt nhớ ra cái gì, đột nhiên ngẩng đầu lên, thay bằng vẻ mặt khóc thương nói với cô gái kia: “Cưng à, nhẫn nhịn chút nữa được hmm, bây giờ không phải là lúc chơi hôn nhẹ rồi, mặc dù anh cũng rất muốn…” Anh ta đem cô gái ấy kéo đến trước mặt tôi, tiếp tục nói: “Bảo bối Mặc Mặc! Em mau tới giải thích với Hạ Anh một chút đi! Anh không phải là cái gì Ngưu Lang, mặc dù anh họ Lưu, không cẩn thận sẽ bị đọc sai thành Ngưu, nhưng anh thật sự không phải là Ngưu Lang! Tác gia! Tác gia!”

Cô gái được gọi là Mặc Mặc nghe vậy cong cong khóe miệng, hai con mắt to mở ra, hàng lông mi uốn cong chớp chớp như chiếc quạt lông lên lên xuống xuống, ngọt ngào cười nói với tôi: “Hạ Anh, chúng tôi đến nhà cô chơi được không?”

Địa điểm: Hang ổ của Hàn Lỗi, Hạ Anh.

Thời gian: 20:30

Sự kiện: Đại hội trao đổi giữa những người hàng xóm

Thành viên tham gia: Hàn Lỗi, Hạ Anh, Hà Dịch, Lưu Tĩnh cùng với vợ chồng Lưu Tuấn.

Hiện trường: trong phòng khách sáu người chia ra ngồi ở trên ghế sa lon, bốn người chờ chân tướng rõ ràng.

Tôi cùng Hàn Lỗi tùy ý kê mông ngồi xuống ghế salon, hai tay tôi khoanh lại để ở trước ngực, tay của Hàn Lỗi thì hào phóng khoác lên vai tôi; Hà Dịch và Lưu Tĩnh rất khách khí ngồi ở bên cạnh; vợ chồng Lưu Tuấn thì ngồi ở trên ghế salon nhỏ, trên mặt có loại biểu hiện thư thái cứ như đang ở nhà của mình.

Giang Mặc Mặc ưu nhã cầm lấy một cốc nước trái cây trên bàn, bờ môi đỏ mọng hoàn mĩ nhấp một ngụm nho nhỏ xong, đặt cái cốc trong tay thưởng thức, vẻ mặt tươi cười ngọt ngào nói: “Mặc dù đã chuyển đến đây vài tuần nhưng đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt nhỉ? Chào mọi người, tôi là Giang Mặc Mặc, sống ở nhà cách vách, sau này xin chiếu cố nhiều hơn.”

Dứt lời, cô ấy nhìn chúng tôi một cái, sau đó nhẹ nhàng cười một tiếng: “Nói vậy tức là mọi người đang tò mò về quan hệ của tôi và Lưu Tuấn sao?”

Thấy vẻ mặt rất rõ ràng của tôi, Giang Mặc Mặc che miệng cười to hai tiếng sau đó nói: “Tôi trước nên tự giới thiệu mình đã chứ nhỉ, tôi là một nhà thiết kế nội thất, thuộc về loại tự do, nếu có đơn hàng sẽ thực hiện, không có đơn hàng thì ở nhà nằm ngủ, mà trong vài tuần chúng tôi chuyển đến đây đúng là thời điểm tôi bận rộn nhất nên chúng ta mới coi như là hôm nay chính thức gặp mặt. Về người đàn ông này,” Giang Mặc Mặc chỉ chỉ Lưu Tuấn. “Không sai, anh ta là người đàn ông mà tôi bao nuôi!”

Nghe được lời giải thích của Giang Mặc Mặc về thân phận của Lưu Tuấn, vẻ mặt của tôi lập tức trở thành khinh bỉ, rõ mồn một mấy chữ “anh còn dám giả bộ à”, vẻ mặt Hàn Lỗi y như đang xem kịch vui, gương mặt tuấn tú của Hà Dịch thì ửng đỏ, trợn mắt há hốc mồm, dù sao vẫn còn trẻ tuổi cho nên có chút bị dọa sợ, còn Lưu Tĩnh mặc dù đã chuẩn bị tâm tư nhưng vẫn nhịn không được thở nhẹ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận