Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mở mắt ra, phát hiện Bạch Vân Yển đã đứng ở mép giường, đem nút cổ tay áo gài lại, nghiêng tầm mắt nhìn về phía cô, ánh mắt cực đạm bạc, uy lực mười phần.

“Không cho phép xuống lầu, Bạch Dương đã trở lại, còn mang theo cô gái kia.”

Vu Nhứ hoàn toàn không có buồn ngủ: “Là người lúc trước sao?”

“Ừm.”

Hắn sửa lại cổ áo, nút áo gài đến tận cổ làm ở hầu kết phía dưới không thoải mái . Đơn giản vẫn là cởi bỏ vài nút, đi đến ghế ở đuôi giường cầm lấyáo khoác âu phục , trước khi đi, lại cảnh cáo cô một lần nữa.

“Không chop phép xuống lầu.”

“Đã biết.”

Bạch Dương thở hồng hộc bóp mặt Tiêu Trúc Vũ , ấn lên sàn nhà, đầu gối ngăn chặn sống lưng của cô, hắn thật sự là không nghĩ tới, muốn thu thập cô thì ra cũng có thể mệt như vậy.

Trên mặt đã treo không vết máu, tất cả đều là bị móng tay cô cào.

Khóe mắt, bên miệng, mũi, vết thương ngày hôm qua còn chưa tốt lên, vết thương chồng chất lên vết thương, một mảnh đỏ thẫm đầy mặt Bạch Dương, khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo bị cô không lưu tình mà cào hung ác.

Nửa bên mặt Tiêu Trúc Vũ bị đè ở trên mặt đất, ngũ quan đã đay đến không còn cảm giác được gì, quần áo một cái cũng không được mặc, trừ bỏ một chân bó thạch cao,thì cả người đều trần như nhộng quỳ rạp trên mặt đất, cô không khóc,— hự hự— dùng lỗ mũi thở dốc, vẫn tức giận như cũ tròng mắt hướng lên trên nhìn chằm chằm hắn.

“Còn dám đánh sao?”

Cô không nói chuyện, hô hấp nặng nề, toàn bộ thân thể đều run run.

Rõ ràng, nếu lúc này đem cô buông ra, khẳng định sẽ giống như vừa rồi, không muốn sống mà hướng trên người hắn phát giận, vừa đánh vừa cào cấu còn cắn, dùng công kích nguyên thủy nhất như động vật nhỏ muốn bảo hộ mình , ý đồ đem hắn đánh bại.

Bạch Dương vững vàng, đóng miệng hít sâu một ngụm.

Sau đó chậm rãi đem cô buông ra.

Mất đi trọng lượng đè ép, giây tiếp theo cô quyết đoán từ trên mặt đất bò dậy, dùng lực ở chân còn lại , bổ nhào vào trên người hắn há mồm muốn hướng lên cánh tay hắn mà cắn!

Một tay Bạch Dương đột nhiên bắt lấy tóc của cô kéo về phía sau, tay trái vung lên hướng lên trên mặt cô cho một cái tát!

Bang!

Cô ăn một cái tát, vẫn như cũ không có bất luận cái phản ứng gì , không khóc không nháo, vẫn mài hàm răng, vươn tay muốn cào lên cánh tay hắn, chỉ tiếc đỉnh đầu hắn cách tay cô thật sự xa, với không tới thân thể hắn.

Nhưng như này còn không đủ để làm cô từ bỏ, Tiêu Trúc Vũ đơn giản trực tiếp cào lên bàn tay đang nắm tóc mình, dùng móng tay làm vũ khí, ý định muốn cào chết hắn, đem da thịt hắn cào xuống ! Da thịt bị moi ra dính vào móng tay cô! Muốn cào đến khi mu bàn tay hắn lộ ra xương cốt, sau đó càng muốn sương cốt của hắn cũng cào mòn!

Bạch Dương cau mày quắc mắt, đằng đằng sát khí nâng chân lên , hướng vào bụng cô cho một đạp !

Một chân này xuống lức quá ngoan tuyệt, đem cô đá tới mép giường, đầu đạp vào trên thành giường , –bùm– một tiếng vang lên, cô thoạt nhìn ngốc hai giây.

Che lại bụng, hít thở không thông khó chịu mở miệng, muốn tìm kiếm dưỡng khí.

Hòa hoãn trong chốc lát, nghiêng ngả lảo đảo bò dậy, lại muốn nhằm về phía hắn, hàm răng, móng tay, đều nhằm về hướng hắn, ý niệm quyết tâm muốn đem hắn đưa vào chỗ chết .

Bạch Dương lại lần nữa hướng lên trên bụng cô đá, cô cùng vừa rồi giống nhau, không thuận theo không buông tha, bị thương cũng không có khóc, chỉ là đỏ mắt, đem hắn trở thành kẻ thù sát thân , mặc dù dùng hết một tia sức lực cuối cùng, cũng muốn đem tánh mạng của hắn đoạt đi.

Tiêu Trúc Vũ lặp đi lặp lại, không biết vì cái gì, hắn nhìn mà trong lòng tràn đầy khó chịu, thế cho nên cả người ngây ngẩn trong chốc lát, mới làm cô bắt được cơ hội, ôm lấy cánh tay hắn bắt đầu cắn xé, hàm răng cách áo hoodie dùng hết sức lực gặm cắn, lúc này đúng là thời khắc cô đã mơ ước bao lâu, liền dùng hết sức lực toàn thân mà cắn xé.

Bình luận (0)

Để lại bình luận