Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhìn bóng dáng của Nghiêm Húc biến mất, nụ cười trên gương mặt của Tô Tuyết Vi lãnh đạm đi vài phần.
Về nhà liền buông hành lý, xả đầy nước ấm vào tɾong bồn tắm, cô cởi quần áo ra, bước vào tɾong giữa dòng nước ấm áp, thoải mái nhắm mắt lại.
Cách một bức tường, Giản Tư Hành lại tự rót cho mình một ly rượu, đứng ở trước cửa sổ sát đất có thể ngắm cảnh vật, một lòng lại đặt ở cách vách, không biết lúc này hai người trai đơn gái chiếc có phải củi khô đã bốc lửa hay không. Uống liền một hơi hết rượu vang đỏ, tɾong miệng có chút chua xót, Giản Tư Hành mất mát mà ngã lên trên giường, úp mặt lên trên gối, che khuất ánh sáng chói mắt.
Leng keng leng keng nannan
Âm thanh chuông cửa kích thích lỗ tai, cả người Giản Tư Hành nhảy lên, giờ này mà vẫn còn gõ cửa, chẳng lẽ là cô?
Mang theo cảm xúc chờ mong không biết người nào, chậm rãi đi tới cửa.
Mở cửa ra, một mùi hươռg sữa tắm hoa hồng ập vào trước mặt, đợi anh nhìn rõ, đột nhiên đồng tử co rút lại.
Người phụ nữ đứng trước cửa phòng anh, đầu tóc rối tung còn ướt đẫm, trên người chỉ quấn một cái khăn tắm màu trắng vừa dài đến đùi, nổi bật trên da thịt, còn có bọt biển chưa được rửa sach sẽ, khuôn mặt nhỏ co quắp còn chưa trang điểm, nhìn qua còn non nớt nhiều so với lúc chưa tẩy trang, nước mắt sáng ngời chứa vài phần ngại ngùng và khẩn trương, mở miệng nói, “Chào tổng giám đốc Giản, chỗ tôi nước đột nhiên bị tắt, không biết đã xảy ra vấn đề gì, tôi có thể mượn phòng tắm của anh được không?”
Tiếng nước ồn ào tɾong phòng tắm, còn ở bên ngoài, chỉ toàn là tức giận và nôn nóng, Giản Tư Hành ở trên ghế sô pha như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than. Anh không biết người phụ nữ vừa mới quen biết đã tới phòng mình mượn phòng tắm là sao, rốt cuộc là có bình thường hay không, chỉ biết chẳng sợ bản thân hao hết tâm tư, cũng không có biện pháp nào làm cho tâm lặng như nước.
Anh lại rót cho bản thân một ly rượu vang đỏ, ly rượu vừa mới cầm lên gần miệng, liền nghe thấy một tiếng gọi truyền đến từ tɾong phòng tắm
“Cái kia, tổng giám đốc Giản, thật xin lỗi, tôi có phiền anh một chuyện được không? Lúc tôi tới đây đã quên lấy quần áo thay, tổng giám đốc Giản có thể cho tôi mượn một bộ được hay không?”
Mượn quần áo
Mặc quần áo của anh
Giản Tư Hành thiếu chút nữa đã phun một ngụm rượu vang đỏ vừa uống ra ngoài, nỗ lực ổn định tinh thần nói câu chờ một lát, chuẩn bị buông ly rượu xuống, nghĩ nghĩ vẫn uống cạn một ngụm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận