Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thực Tại (Mùi Hương Ghê Tởm)
Cơn ám ảnh ngày càng nặng nề. Lâm Dịch Phong (thực tại) bắt đầu dùng công việc để giết chết thời gian, để ngăn mình không ngủ. Hắn biến Đường thị thành một cái lò áp suất. 996 (làm 9h sáng đến 9h tối, 6 ngày/tuần) là không đủ. Hắn làm việc 20 tiếng một ngày, và yêu cầu cấp dưới của mình cũng phải theo kịp.
Toàn bộ tập đoàn chìm trong oán thán. Các giám đốc cấp cao không dám phàn nàn với hắn, họ chỉ dám tìm thư ký Lưu—người mới tạm thay thế thư ký Trương (đã nghỉ hưu)—để than thở.
“Thư ký Lưu, cậu xem thế nào chứ,” một vị giám đốc mệt mỏi nói. “Lâm tổng định tự sát bằng công việc hay sao? Anh ta không ngủ, chúng tôi cũng không dám ngủ. Cứ thế này thì cả công ty nhập viện hết!”
Thư ký Lưu mặt cũng như đưa đám, chỉ dám tìm đến Tô Điệp Y. “Chị Tô, chị là người duy nhất nói được với Lâm tổng. Chị khuyên anh ấy đi, chứ cứ thế này…”
Tô Điệp Y mỉm cười tự tin. Cô ta biết cơ hội của mình đang đến. Đàn ông khi yếu đuối nhất là lúc cần một bờ vai. Cô ta sẽ là bờ vai đó.
Cô ta pha một ly cà phê Kopi Luwak thượng hạng, loại mà hắn thích nhất, tự mình bưng lên tầng 63.
“Lâm tổng,” cô ta bước vào, giọng mềm mại như nhung. “Anh cần nghỉ ngơi một chút.”
Lâm Dịch Phong ngẩng đầu lên. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, quầng thâm hiện rõ. Hắn gầy đi trông thấy.
Hắn gật đầu, nhận lấy ly cà phê. Vị đắng ngắt xộc lên, giúp hắn tỉnh táo hơn một chút.
“Lúc làm việc cũng nên chú ý sức khỏe,” Tô Điệp Y tiếp tục, đi vòng ra sau lưng hắn, giả vờ vô tình đặt tay lên vai hắn, xoa bóp. “Bác gái (mẹ Lâm) rất lo cho anh.”
Bàn tay cô ta mềm mại, nhưng ngay khi da thịt chạm vào nhau, Lâm Dịch Phong lập tức cứng người.
Một mùi hương xộc thẳng vào mũi hắn. Chanel No.5.
Trong cơn mệt mỏi cực độ, khứu giác hắn trở nên nhạy bén. Mùi hương này, cái mùi mà hắn đã cố gắng chấp nhận, giờ đây trở nên kinh khủng, hôi thối một cách giả tạo.
Nó không phải mùi của cô.
Nó không phải mùi hoa lan thanh khiết, không phải mùi da thịt ngọt ngào khi bị hắn đè đến ửng đỏ, không phải mùi mồ hôi và nước mắt quyện vào nhau khi cô khóc lóc cầu xin.
Hắn lập tức đứng phắt dậy, hất tay cô ta ra.
“Đừng chạm vào tôi!”
Tô Điệp Y sững sờ, ngã dúi về phía sau. “Lâm… Lâm tổng?”
Hắn nhìn cô ta như nhìn thứ gì đó bẩn thỉu. Làn da trắng, mái tóc nâu, thân hình hoàn hảo. Tất cả đều sai. Sai bét!
“Cuối tuần này,” hắn cố gắng kiềm chế cơn giận, “Bác gái có hẹn ở Tây Xương. Tôi sẽ đi.”
Tô Điệp Y vội vàng đứng dậy, che giấu sự bối rối. “Vâng… vâng! Tôi sẽ chuẩn bị…”
“Không cần,” hắn cắt ngang. “Tôi sẽ tự đi.”
“Nhưng… đó là hoạt động gia đình, em nghĩ…”
“Tôi nói,” hắn gằn giọng, “Tôi tự đi. Cô làm việc của cô đi. Ra ngoài.”
Tô Điệp Y tái mặt, vội vã cúi đầu rồi lùi ra khỏi phòng.
Cánh cửa đóng lại. Lâm Dịch Phong dựa vào bàn, thở hổn hển. Hắn thất bại rồi. Hắn không thể ép mình chấp nhận thực tại. Hắn không thể chấp nhận bất cứ người phụ nữ nào khác.
Hắn ghê tởm họ.
Tâm trí hắn, cơ thể hắn, linh hồn hắn… đã hoàn toàn bị con yêu tinh trong mơ đó chiếm hữu.
Hắn thua rồi.
Hắn lao đến tủ thuốc, đập vỡ cửa kính, tìm chai thuốc ngủ hắn đã vứt đi. Không có.
Hắn gọi cho bác sĩ riêng. “Mang thuốc ngủ đến đây. Loại mạnh nhất. Ngay lập tức!”
Hắn phải quay lại. Hắn không quan tâm thực tại nữa. Hắn không quan tâm Đường thị. Hắn không quan tâm Tô Điệp Y hay mẹ hắn.
Hắn phải gặp cô.
Dù chỉ là trong mơ. Dù hắn phải cưỡng hiếp cô, làm cô khóc lóc, hay thậm chí chỉ để nhìn cô tự sát… hắn cũng phải ở đó.
Hắn chuẩn bị mọi thứ. Hắn tắt điện thoại. Hắn khóa trái cửa văn phòng. Hắn kéo rèm, căn phòng chìm vào bóng tối.
Hắn uống thuốc.
Yên Yên… Đợi anh.
Hắn chìm vào giấc ngủ, với một ý chí điên cuồng: Lần này, tao phải biết mày là ai.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận