Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

CHƯƠNG 123
Vẻ mặt Từ Hành Anh ngơ ngác, cô chớp mắt, dùng ánh mắt hỏi anh, cha cô còn để lại cho bọn họ cái gì thế?
“Mối quan hệ và tài nguyên.” Sau này anh mới biết rằng mạng lưới quan hệ nhà họ Từ lại rộng lớn và đan xen nhiều đến thế, trước khi mất anh cả đã thu xếp cho anh không ít, nên anh vượt qua khó khăn cũng không quá gian nan.
Bây giờ nghĩ lại, lúc trước mẹ anh từng nói anh không nên tranh g͙iành với anh cả, càng có nhiều thứ tɾong tay, thì càng phải tốn nhiều thời gian để bảo vệ.
Nếu bảo vệ không tốt thì tất cả đều tiêu tùng.
Từ Hành Anh cái hiểu cái không mà gật gù. Cô ôm lấy vòng e0 rắn ¢hắc của anh, áp mặt vào chiếc áo sơ mi trắng “Chú nhỏ, chú thật lợi hại.”
Anh mặc lên người cô chiếc áo lót màu da “Ưm…” Chú nhỏ dùng đôi tay to xoa nắn ngực cô, không chịu ngừng tay.
Từ Du Trật ôm mặt cô rồi hôn lên trán “Hành Anh, em có muốn thay đổi chức vị không?”
Từ Hành Anh mở to mắt nhìn anh, cô đặt hai tay lên vai Từ Du Trật. Trong nháy mắt cô đột nhiên cảm thấy bản thân đang từ từ nhìn rõ cảm xúc tɾong mắt chú nhỏ “Đi đâu vậy?”
Giọng nói đầy kiên định vang lên
Sau đó là áo sơ mi cùng áo khoác ngoài được anh mặc cho cô.
“Cùng Vu Chính đến bộ phận tiếp thị và bộ phận nghiên cứu thì sao nhỉ?” Từ Du Trật đưa ra câu trả lời mà anh đã suy nghĩ từ rấtlâụ
Từ Hành Anh còn nhớ rõ Vu Chính, ngày cô bị tràn sữa tɾong phòng họp, Vu Chính là người nói nhiều nhất, cô ghi chép lại cũng không ít.
“Anh ta là người của chú ư?” Từ Hành Anh hỏi lại anh.
Từ Du Trật đặt đầu ngón trỏ lên ngực cô, quả quyết nói “Anh ta là người của em, là người mà cha em để lại cho em.”
Từ Hành Anh suy tư vài giây rồi gật đầu “Vâng.”
Sau khi sửa sang toàn thân gọn gàng, Từ Hành Anh ngồi dậy, vuốt thẳng tóc.
Từ Du Trật đang đứng trước mặt cô, đột nhiên chìa tay ra, giọng điệu bình tĩnh “Hành Anh, hãy làm hoa sơn trà của Thịnh Dương nhé.”
Chỉ như vậy mới có thể bảo vệ bản thân tốt được.
Sắc trời ngoài cửa sổ càng lúc càng tối, các tòa nhà đều thắp đèn sáng rực, đứng tɾong tòa nhà cao mấy chục tầng, cô vẫn loáng thoáng nghe thấy tiếng còi xe inh ỏi.
Lại như thể chẳng nghe thấy gì, đầu óc lâng lâng.
Từ Hành Anh nhìn Từ Du Trật chìa tay về phía mình, cô chậm rãi đặt bàn tay nhỏ nhắn của bản thân vào lòng bàn tay anh, cười khúc khích rồi đáp “Được thôi, chú nhỏ ạ.”
Đan mười ngón tay với anh, cả hai sóng vai nhau bước ra khỏi văn phòng chủ tịch rộng lớn và cánh cửa tập đoàn Từ thị.
“Chủ nhỏ, chúng ta đi đâu thế?”
“Về nhà chịch em.”
Thực tế là chưa đợi về tới nhà, cô đã bị anh đè là chịch ngay trên xe.
Còn dùng tư thế mà cô thí¢h nhất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận