Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bảng hiệu phủ Thượng Thư đã bị gỡ xuống, tuy rằng Hứa gia được trả tự do nhưng tài sản gần như đã bị tịch thu, Tả Triều Chi tốn không ít ngân lượng mới giữ lại được thể diện và phủ đệ này, hắn cũng không có yêu cầu gì khác, chỉ cần Hứa gia không được động vào sân viện của Đường Miên.
Trước đây môn sinh tới Hứa gia tấp nập, phong cảnh tươi đẹp, giờ lại trở về như cũ, dáng vẻ cuộc sống bình thường.
Hứa Tu Đệ và Hoa thị đã chờ sẵn ở nhà chính, Hứa Tu Đệ bị tước một nửa bổng lộc và về hưu, đường làm quan chấm dứt, hai đứa con vợ cả đã bị biếm tới phương xa làm huyện thừa, cách biệt một trời một vực, chỉ đành ngóng trông con gái có thể nhờ cậy con rể, ít nhất cũng phải để huynh trưởng quay về Trường An, cho dù làm quan không lớn cũng không sao.
Hồi trẻ Hoa thị cố ý chèn ép con vợ lẽ Hứa gia, Đường Miên còn có một thứ huynh và hai đệ đệ, bọn họ đều không được đi học, cũng không thể lên quan trường.
Di nương của thứ huynh Đường Miên là thương nhân, thừa kế không ít tiền tài cửa hàng, sau khi hắn giúp mẫu thân mình kinh doanh thì cũng bắt đầu ăn nên làm ra, Hứa Tu Đệ vốn hổ thẹn với đứa con trai này, bây giờ lại cần hắn để gánh vác chi tiêu trong nhà, thậm chí còn cần hắn để chuẩn bị tiền bạc cho hai đứa con trai ở xa.
Về phần hai đệ đệ của Đường Miên, Hứa Tu Đệ muốn đưa bọn họ tới quân doanh rèn luyện, dù sao Hứa gia cũng là dòng dõi thư hương, nếu hai đứa trẻ bị ném tới lớn doanh Tây Bắc, sợ là mất mạng mất, chỉ có thể hy vọng Tả Triều Chi lo lót để vào được cấm quân.
Thật ra mấy chuyện này không lớn lao gì với Tả Triều Chi cả, chỉ phụ thuộc vào chuyện hắn muốn giúp hay không thôi.
Đại tẩu của Đường Miên, Lục thị chê lớn ca Hứa gia tới huyện Phượng xa xôi, ở lại Trường An với Viên ca nhi, để hai di nương đi theo chăm sóc, có khế ước bán thân của họ trong tay, họ cũng không dám làm loạn, mấy đứa con vợ lẽ cũng bị tống cổ tới huyện Phượng.
Giống như suy nghĩ của Đường Miên, thê tử của nhị ca thấy phu quân không còn hi vọng gì, chưa gì đã tái giá, cho nên nhị ca dẫn thiếp thất đi theo, còn dứt khoát cho thiếp thất phù chính[1] để chăm sóc con nhỏ, suýt chút nữa chọc Hoa thị hộc máu.
[1] Đưa thiếp làm chính thất.
Lúc Đường Miên tới nhà chính, bên trong đã chen chúc nhiều người, ngay cả những thúc thúc thường ngày Đường Miên không nói chuyện cũng đã tới, ai nấy cũng muốn cầu xin gì đó với nàng.
Đường Miên nhìn căn phòng toàn người có tâm tư riêng, trong lòng bỗng mệt mỏi khó tả.
“Phụ thân, mẫu thân, nhị thúc, nhị thẩm, tam thúc, tam thẩm.” Lễ phép vẫn cần phải có, đối mặt với sự thăm hỏi của trưởng bối, Đường Miên hành lễ.
Đã lâu Hứa Tu Đệ không gặp con gái, cảm giác như đã gần một thế hệ rồi vậy, con gái không khác gì so với ký ức của ông ta, nhưng lại có cảm giác khác ở đâu đó.
Đột nhiên, Hứa Tu Đệ nhận ra khác biệt ở đâu, trước kia con gái luôn gọi ông là cha, bây giờ lại cung kính lạnh nhạt gọi “phụ thân”.
Đáy mắt nàng không còn vẻ đáng yêu như trước, chỉ xa cách trang trọng, ông đột nhiên nghĩ tới… từ khi con gái vào phủ tướng quân tới nay, dường như ông rất ít khi nhớ nó, lúc nào cũng chỉ nghĩ xem nó có thể mang tới lợi ích gì, âm mưu được điều gì, đứa con gái thêu túi tiền cho ông trong mùa đông, dệt màn cho ông vào mùa hè, thích nhất là nằm trên đầu gối ông gọi cha đã biến mất.
“A Cẩm, con đã về rồi.” Một câu đơn giản, Hứa Tu Đệ lại nói rất khó khăn.
Sự xa lạ rõ ràng của Đường Miên khiến Hoa thị có hơi xấu hổ, bà nhớ tới những câu khó nghe đã nói trước lúc đưa con gái tới phủ tướng quân.
“Ừm, con đã về.” Đường Miên gật đầu.
Khó để thân thiết như trước, Hoa thị gian nan cười, “Trở về là tốt rồi, phòng bếp đã chuẩn bị xong hết, toàn là đồ con thích ăn.”
Bây giờ mới là giờ Mão, tới buổi trưa vẫn còn một thời gian dài nữa, Đường Miên cũng không tính ở lâu nên nói, “Buổi trưa có việc thương lượng với Cung Vương phi, không tiện ở lại.”
Hoa thị muốn hàn gắn quan hệ với con gái, nhưng nghe thấy nàng có hẹn với Cung Vương phi thì không định giữ nàng lại nữa, “Vậy được, sau này… còn nhiều cơ hội.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận