Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chiếc Ô Của Đời Em (HẾT)
Xe vẫn chạy, nhưng Hứa Khả không còn để ý đến cảnh vật bên ngoài. Tâm trí cô đang trôi về một miền ký ức xa xăm, ẩm ướt.
Cô đã từng nghĩ, cuộc đời mình sinh ra là để hứng chịu những cơn mưa.
Cơn mưa đầu tiên là sự nghèo đói và ghẻ lạnh. Khi những đứa trẻ khác có váy công chúa, cô chỉ có bộ quần áo cũ sờn. Cơn mưa thứ hai là sự khinh miệt khi mẹ cô tái giá, cô trở thành cái gai trong mắt Tiêu Hành, một kẻ thừa thãi trong căn nhà xa hoa nhưng lạnh lẽo.
Và rồi, cơn mưa bão tàn khốc nhất ập đến. Cố Kim.
Nó không chỉ là mưa, nó là mưa đá. Tiếng cười ré lên man rợ trong nhà vệ sinh nữ. Ánh đèn flash của điện thoại nhấp nháy, lột trần không chỉ quần áo mà cả nhân phẩm của cô. Những ngón tay bẩn thỉu cấu véo lên da thịt non nớt. Cô đã gào khóc, van xin, nhưng đáp lại chỉ là những tràng cười cợt.
Video đó, nỗi nhục đó, đã trở thành một đám mây đen kịt, che phủ toàn bộ bầu trời thanh xuân của cô.
Hạ Sâm xuất hiện. Anh ta giống như một chiếc ô, nhưng là một chiếc ô rách nát, tạm bợ. Anh ta che cho cô khỏi những cú đấm, nhưng chính anh ta cũng là một phần của cơn bão. Anh ta cho cô sự bảo vệ, nhưng cũng kéo cô vào vũng lầy của đám côn đồ. Chiếc ô đó, cuối cùng, cũng không thể che chở được chính mình.
Cô đã nghĩ mình sẽ phải sống cả đời trong vũng lầy đó, lấm lem, bẩn thỉu, và đơn độc.
Cho đến khi Chu Đại xuất hiện.
Anh không giống một chiếc ô. Anh giống như một pháo đài bằng thép, sừng sững, lạnh lùng. Anh không chỉ che mưa cho cô.
Anh dẹp tan cơn bão.
Anh không chỉ dọa dẫm mấy tên côn đồ. Anh nhổ cỏ tận gốc. Anh dùng quyền lực của mình, bẻ gãy nền tảng của nhà họ Cố, bắt kẻ ác phải trả giá. Anh không an ủi cô, anh dùng hành động để nói rằng: “Không ai được phép bắt nạt người phụ nữ của anh.”
Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy mình… sạch sẽ.
Anh là người đàn ông đầu tiên cởi sạch đồ cô, không phải để làm nhục, mà là để khao khát. Anh liếm láp từng tấc da thịt cô, không phải bằng sự khinh miệt, mà bằng sự thèm muốn. Anh lấp đầy cô, không phải bằng nỗi sợ hãi, mà bằng khoái cảm, bằng sự thỏa mãn đến rã rời.
Anh đã dùng chính cơ thể mình, dùng dục vọng nóng bỏng của mình, để gột rửa mọi vết nhơ trong quá khứ của cô.
Hứa Khả quay sang, nhìn người đàn ông đang tập trung lái xe. Ánh đèn đường lướt qua khuôn mặt anh, vừa lạnh lùng vừa quyến rũ chết người. Cô bỗng nhiên hiểu ra.
Cô không chỉ yêu anh vì anh giàu có, vì anh bảo vệ cô. Cô yêu anh, vì anh là người duy nhất nhìn thấy cô, không phải là “con ghẻ”, không phải là “đồ lẳng lơ”, mà là Hứa Khả. Một Hứa Khả đáng được trân trọng, đáng được khao khát.
Bầu trời đã tối hẳn. Nhưng thành phố đã lên đèn. Rực rỡ.
Hứa Khả mỉm cười, tựa đầu vào vai anh. Chiếc nhẫn kim cương trên tay cô lóe lên một tia sáng lạnh. Cô không còn sợ mưa nữa.
“Chú à,” cô thì thầm, rồi mỉm cười, tự sửa lại, “Không. Chu Đại của em.”
“Cảm ơn anh đã đến. Dù có hơi muộn.”
“Nhưng vừa kịp lúc.”
(HẾT)

Bình luận (0)

Để lại bình luận