Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi bắn ra vài phát súng, Điền Yên nhanh chóng tìm kiếm chỗ trốn. Cô thầm đếm số đạn còn dư lại, căn bản không đủ đối phó với nhiều người như vậy.

“Cô ta trốn ở đằng sau!”

“Đánh tạt sườn(*)! Các người qua bên trái, những người còn lại đi với tôi!”

(*): vây đánh sau lưng hoặc bên hông địch

Người của Tứ Phương Trai trao đổi thông qua tai nghe. Điền Yên nhét tai nghe vào lỗ tai vài lần nhưng cũng chỉ có âm thanh đứt quãng của dòng điện, cô hoàn toàn không liên lạc được với Chu Song Sinh.

Tiếng nổ xung quanh như ‘một đợt sóng chưa hết đợt sóng khác đã tới’, tiếng nổ vang của trực thăng quanh quẩn trên đỉnh đầu quấy nhiễu thính giác và khả năng phán đoán của cô. Cô không cách nào phân biệt được bước chân xung quanh, cô tránh tới chỗ nào cũng đều là ngõ cụt.

Điền Yên dựa vào vách tường, một tay giữ cổ tay một tay cầm súng. Cô không ngừng hít thở sâu, nhắm mắt lại cầu nguyện.

Súng máy nổ ra một loạt đạn dày đặc và bắt đầu khai hỏa, bốn phía truyền đến một trận kinh hãi, ngay sau đó là âm thanh va vào nhau của hỏa lực.

Tia lửa kèm theo sương mù phun ra từ họng súng, hộp đạn rỗng liên tục rơi ra từ bên sườn của súng máy, rơi xuống đất phát ra âm thanh lanh lảnh do va đập.

Điền Yên muốn kiểm tra nguồn gốc của âm thanh, cô vừa ló đầu ra từ chỗ ngoặt thì thấy người của Tứ Phương Trai đang chạy về phía mình. Cô theo bản năng nổ súng, đối phương còn chưa kịp phản ứng đã bị bắn vào bụng, khom lưng nửa quỳ ngã xuống đất.

Hắn đè tai nghe như muốn báo cáo gì đó, Điền Yên chạy tới dí súng vào đầu hắn. Vẻ mặt người đàn ông kinh hoàng, biểu cảm đau khổ ngước nhìn cô.

Điền Yên đang định lấy đồ bên trong lỗ tai hắn xuống thì súng máy đang bắn quét đột nhiên hướng về phía cô. Viên đạn xuyên qua cơ thể người đàn ông. Vào giờ khắc này, sự sợ hãi khi đối mặt với cái chết của Điền Yên lên đến đỉnh điểm.

Súng máy đang bắn quét thì dừng lại, Điền Yên ý thức được chuyện không ổn vội vàng giơ súng nhắm ngay khúc ngoặt của vách tường. Cô thầm đếm tiếng bước chân, lúc cô định nổ súng thì một giọng nói quen thuộc vang lên.

“Điền Yên!”

Ngón tay kịp thời thả lỏng cò súng.

Tay phải Đàm Tôn Tuần cầm khẩu súng máy hạng nhẹ. Chiếc áo hoodie của cậu ta dính đầy bụi bặm, bụi và mồ hôi trên mặt chật vật hòa chung một chỗ. Tóc màu vàng đều bị phai màu, cảm xúc phấn khích với sự tàn sát vẫn còn khuếch tán trong đôi mắt cậu ta mà chưa biến mất, biểu cảm có chút dọa người.

Cậu ta thở hồng hộc chạy đến nắm cánh tay Điền Yên: “Cô đang làm gì vậy. Lão Chu tìm cô sắp điên luôn rồi, cứ một mực dùng thiết bị truyền tin bảo cô rút lui có biết hay không!”

“Tôi… Tai nghe của tôi bị hư.”

Đàm Tôn Tuần cảnh giác thò đầu nhìn ra bên ngoài, lại nhìn lỗ tai cô một cái, sắc mặt khó coi cau mày.

“Lỗ tai cô chảy máu.”

Tay Điền Yên run rẩy sờ tới tai, một vũng chất lỏng ẩm ướt dính vào đầu ngón tay cô, máu không ngừng chảy xuống, lúc này cô mới có thể cảm nhận rõ ràng cảm giác đau nhói trong tai.

Chắc là bị ảnh hưởng của vụ nổ.

Đàm Tôn Tuần dùng tai nghe báo cáo vị trí cho Chu Song Sinh, một bên cầm tay Điền Yên đặt lên vạt áo hoodie của mình.

“Nắm cho chắc, chuẩn bị chạy ra ngoài! Chưa tới ba phút nữa quân đội sẽ tiến công, chúng ta chỉ có ba phút này để ra ngoài, chuẩn bị xong chưa!”

Điền Yên gật đầu. Sắc mặt cô tái nhợt, cánh môi khô nứt căng chặt, mái tóc đen dính chặt vào má cô, không biết có phải là do quá sợ hãi hay không mà lát sau cô mới phản ứng lại.

“Chạy!”

Điền Yên nắm lấy vạt áo của cậu ta, cùng cậu ta chạy ra nhà xưởng. Cậu ta dùng súng bắn quét ở trước mặt, chẳng phân biệt mà tấn công bừa bãi. Năng lực trinh sát ưu tú luôn giúp cậu ta tìm được chỗ ẩn núp của kẻ địch ngay lập tức, bắn đến mức bọn họ không dám thò đầu ra.

Điền Yên ở phía sau dùng cánh tay che mặt, cô quay đầu thấy sau lưng có mấy người nằm bên ngoài nhà xưởng. Cô nổ súng, viên đạn đập lên nền xi măng phát ra một tiếng bén nhọn.

Khối xi măng màu xám trắng bị tróc tung tóe, cản trở tầm nhìn của bọn họ.

Chiếc trực thăng trên không trung lại di chuyển đến đỉnh đầu của bọn họ. Bọn họ chạy trốn ở trung tâm trống trải, bốn phía không có một chỗ để che chắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận