Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đỗ Yểu Yểu xem như đã hiểu. Lục Nhân làm thuyết khách bày tỏ Thẩm Giai si tình với nàng như thế nào.
Tuy là những lời râu ria vụn vặt, nhưng lại khiến người ta cảm thấy thoải mái.
Đỗ Yểu Yểu rất sảng khoái.
Trước kia Thẩm Giai túng dục, mấy ngày không làm sẽ động dục như một con gấu, hì hục không ngừng. Làm khó hắn nhịn lâu như vậy.
Về phía Diệp Oánh, hắn biết giới hạn cuối cùng của nàng. Nếu còn muốn tới cửa xin vãn hồi thì không được có đụng chạm thân thể với Diệp Oánh.
Tiểu Thẩm Giai sạch sẽ.
Đồ nàng đã dùng vẫn chưa bị làm bẩn.
Lục Nhân cân nhắc, cái gì nên nói, cái gì không nên nói. Công tử hiểu lầm Lâm công tử cất giấu phu nhân, chuyện hồ Dạ Phù Hàn không thể nói. Còn có nhà mẹ đẻ của phu nhân, Đỗ công tử…
Đỗ công tử gian lận trong khoa cử, ban đầu công tử giải quyết không chừa đạo nghĩa. Nhưng cuối cùng chẳng phải vẫn ra mặt thả hắn ra sao, hơn nữa dùng hình phạt có thể nói là nhẹ nhất trong lịch sử.
Ba năm không được tham gia khoa cử.
Lục Nhân cảm thấy mình có thể tranh công giúp.
“Phu nhân, chuyện Đỗ công tử, lúc trước là công tử hơi nghiêm khắc một chút, nhưng vừa biết được tình trạng của người, ngài ấy đã lập tức thả Đỗ công tử ra, còn mạo hiểm trước nguy cơ sẽ bị nhiều người vạch tội. Vẫn cứ sửa đề nghị mười năm không thể tham gia khoa cử của chúng thần thành ba năm.”
“Ồ?” Đỗ Yểu Yểu kinh ngạc: “Ca ca ta là do Thẩm Giai thả?” Rõ ràng nàng đã nhờ Lâm Thư Ngạn làm.
Lục Nhân kiên định gật đầu: “Đương nhiên, ngoại trừ tướng công một triều thì còn ai có thể làm được.”
“Thì ra là vậy…” Đỗ Yểu Yểu vỗ trán. Nàng tưởng là Lâm Thư Ngạn nhờ Lâm tướng làm việc này, không muốn Thẩm Giai mở lòng từ bi.
Nàng lại nghi ngờ hỏi: “Làm sao hắn biết về tình hình của ta.”
“À, chuyện này…” Lục Nhân nói vòng vo, một lúc lâu sau mới nói thẳng: “Nhận được tin tức từ Lâm công tử.”
Đỗ Yểu Yểu hơi chột dạ, nếu như Thẩm Giai biết nàng viết gì trong thư cho Lâm Thư Ngạn, đoán chừng hắn sẽ rất tức giận.
Chính vì tin Lâm Thư Ngạn gia phong đoan chính, quân tử trung thực, nàng mới dám viết những nội dung “tài sắc mặc người lấy” kia.
Nàng chỉ muốn biểu đạt khốn cảnh cùng đường mạt lộ của mình.
Đoán chừng đây cũng là nguyên nhân người ta không nhận ngân phiếu mà nàng đưa cho Lâm Thư Ngạn. Một mặt là Lâm gia quả thật không thiếu tiền, mặt khác là Thẩm Giai ngăn cản. Hắn ta không thể nào góp sức, có lẽ là vô công bất thụ lộc.
Đỗ Yểu Yểu không hỏi thêm. Lục Nhân chủ động giải thích chuyện Thẩm Giai không gặp Đỗ Thanh và Đỗ Sắt Sắt.
“Lúc Đỗ công từ vừa mới vào ngục, Đỗ lão gia đưa Đỗ nhị tiểu thư tới Thẩm phủ. Không phải công tử không tiếp kiến, mà vì công tử là một nam nhân ở góa, mời thê muội trẻ tuổi nhập phủ ở lại thì không thỏa đáng lắm, rất dễ bị người ta chỉ trích.”
Nhắc đến đây, Đỗ Yểu Yểu không khỏi cảm thấy xấu hổ cho Đỗ Thanh. Những ngày trở về Thanh Châu, nàng nghe nói, nhạc phụ của Thẩm tướng vì cứu nhi tử mà muốn tặng thứ nữ con con rể là quan lớn.
Cũng may Thẩm Giai không để Đỗ Sắt Sắt vào cửa.
“Ta hiểu.” Đỗ Yểu Yểu nhấp một ngụm trà rồi gật đầu.
Lục Nhân quay trở về chủ đề chính, lại thi lễ lần nữa: “Xin phu nhân rủ lòng nhân từ, đối xử tử tế với công tử, cơ thể của ngài ấy không thể so với trước kia. Mấy ngày trước nhìn thấy phu nhân có thai…” Hắn ta không dám nói là tức giận đến thổ huyết, uyển chuyển sửa lời: “Vết thương cũ của công tử tái phát, lại ho ra máu lần nữa. Dưỡng mấy ngày mới dần có chuyển biến tốt.”
Đỗ Yểu Yểu không hiểu. Trước đó Thẩm Giai đã gặp nàng ở Lục Liễu sơn trang sao? Nhưng vẫn nhịn không đi tìm nàng?
Trong ấn tượng của nàng, hắn vẫn luôn kiên cường mạnh mẽ, khó có thể tưởng tượng dáng vẻ hắn yếu đuối đến mức ho ra máu.
Nàng không muốn dễ dàng làm lành, nhưng Lục Nhân cứ tiết lộ sự tích một lòng thâm tình, đáng thương bi thảm của hắn.
Đỗ Yểu Yểu cảm thấy đau đầu, nàng đuổi Lục Nhân đi: “Được, ta biết rồi.”
“Bây giờ công tử đang ho khan trong nhà kho bị mưa dột.” Lục Nhân vội vàng bổ sung thêm một câu.
Đỗ Yểu Yểu mất ngủ cả đêm vì câu nói này.
Giường của nàng không mềm mại xa hoa như giường trong Thẩm phủ, nhưng cơ bản vẫn mềm mại, có thể giữ ấm.
Bên ngoài, mưa rơi lộp bộp vào song cửa sổ, càng lúc càng nặng hạt. Nàng có thể tưởng tượng ra tình cảnh ở bên nhà kho.
Sợ Lục Nhân nói dối, Đỗ Yểu Yểu đặc biệt để Tiểu Thúy đi nghe ngóng ở góc tường. Thẩm Giai quả thật ho khan như bị phong hàn, từng tiếng từng tiếng khiến người ta lo lắng.
Nàng không muốn dễ dàng tha thứ cho hắn, nhưng lại không thể không cảm thấy đau lòng.
Trằn trọc cả đêm, Đỗ Yểu Yểu quyết định nói thật nguồn gốc không rõ ràng của mình với Thẩm Giai, xem hắn có phản ứng gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận