Chương 1232

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1232

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tuy chủ nhiệm lớp không sợ Tần Thiệu Hiên, nhưng là ngày đầu tiên khai giảng, huống hồ người đồng hành với Tần Thiệu Hiên còn có một bé gái trông ngoan ngoãn xinh xắn, chủ nhiệm lớp cũng không muốn phạt, hỏi hai câu, sau khi biết họ vì tìm chỗ dựng xe mới trễ, vẫy tay bảo họ đi vào tìm chỗ ngồi.

Lần này Tần Thiệu Hiên nhanh hơn Tiểu Bối, sải bước đi tới vị trí gần cửa sổ cuối cùng ở phòng học – đó là vị trí đám bạn xấu của cậu ta đặc biệt chiếm cho cậu ta!
Sau khi ngồi xuống, tích cực vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh, ra hiệu Tiểu Bối tới ngồi.
Tiểu Bối…Nhìn thấy bạn học cùng lớp thời tiểu học của mình, là một bạn nam, cũng vỗ vị trí của mình ra hiệu cô bé tới, cô bé nghĩ cũng không cần nghĩ liền ngồi xuống.
Bạn cùng bàn cười nói: “Tớ nhìn thấy tên của cậu trên danh sách, còn tưởng là trùng tên, không ngờ thật sự là cậu! Không phải cậu đã thi đỗ trường cấp hai trọng điểm rồi sao?”
“Cha mẹ tớ không muốn để tớ có áp lực học tập lớn như thế, nên sắp xếp tớ tới đây.” Tiểu Bối mỉm cười nói.
Hai người này nói chuyện hăng say, Tần Thiệu Hiên ở phía sau lớp học cười đơ, bàn trước là đám bạn xấu của cậu ta, quay đầu muốn nói chuyện với cậu ta, bị khí tràng âm u của cậu ta dọa quay đầu lại.
Tần Thiệu Hiên trừng thiếu nam thiếu nữ nói chuyện hăng say ở phía trước lớp học, suýt chút nghiến nát răng, chỉ là da mặt cậu ta rất dày.
Sau khi hết tiết, cậu ta lại cun cút đi tìm Tiểu Bối chơi, quấy nhiễu đòi đổi chỗ với bạn cùng bàn của Tiểu Bối, kinh ngạc rớt cằm.
Tiểu Bối chưa thấy ai đáng ghét quấn người như vậy, để nhanh chóng giải quyết cậu ta, vốn dĩ buổi trưa không định về, cô bé đội trời nắng to về nhà.
Nói rõ nguyên do với mẹ, được mẹ đồng ý, đến kho bảo tàng của mẹ lấy đôi giày cùng kiểu của Tần Thiệu Hiên, tới trường trả cho cậu ta.
Tần Thiệu Hiên trừng đôi giày trong tay cô bé cùng kiểu với đôi giày dưới chân mình, tức giận nói: “Không phải tớ nói không cần cậu đền sao?”
“Tôi làm bẩn giày của cậu, nên đền cho cậu.” Tiểu Bối mặc kệ nhét giày vào tay cậu ta, sợ cậu ta lại dây dưa tiếp, vội vàng nói: “Hai chúng ta không ai nợ ai, cậu đừng quấn lấy tôi nữa.”
“Tớ, tớ quấn lấy cậu?” Tần Thiệu Hiên chưa từng bị ai làm mất mặt như vậy, tức nổi đom đóm.
“Đúng!” Tiểu Bối nói rõ với cậu ta rồi vội vàng rời đi.
Tần Thiệu Hiên trừng bóng lưng cô bé giống như có quỷ đuổi theo phía sau, cơn giận nghẽn trong lồng ngực.
“Anh Thiệu.” Bạn xấu của cậu ta dè dặt đi lên, nhìn sắc mặt của cậu ta phẫn nộ nói: “Đứa con gái này không biết tốt xấu gì cả!”
Tần Thiệu Hiên đã sắp bị Tiểu Bối chọc tức hộc máu khôi phục lại, trừng đối phương: “Cậu nói ai không biết tốt xấu?”
Bạn xấu giật mình, vội vàng chỉ trích bản thân: “Nói em! Nói em không biết tốt xấu!”
Tần Thiệu Hiên hừ một tiếng, tuy bảo vệ Tiểu Bối nhưng cũng thật sự bị Tiểu Bối chọc lên tính nết thiếu gia, cô bé ngó lơ cậu ta, vậy cậu ta cũng ngó lơ cô bé!

Bình luận (0)

Để lại bình luận