Chương 124

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 124

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Về đến nhà, hai người đều bận rộn với việc dọn dẹp và nấu nướng. Trình Nặc nhớ anh nói muốn ăn dâu tây nên vừa về đến nhà liền mang hộp dâu vào phòng bếp rửa sạch sẽ, bày ra đĩa sứ trắng tinh. Lúc cô bưng đĩa dâu ra phòng khách thì thấy anh đang ngồi trên sofa, chăm chú nhìn thứ gì đó trên tay.
Trình Nặc tự nhiên nằm xuống sofa, gối đầu lên đùi anh một cách thoải mái, mái tóc dài xõa tung trên quần anh.
“Anh đang xem gì đó?” Cô vừa hỏi vừa nhón một trái dâu tây trắng muốt, căng mọng đưa đến tận miệng anh.
“Ừm… anh đang xem lại bản vẽ thiết kế cho khách hàng.” Lòng anh vẫn còn chút ứ nghẹn vì chuyện ở siêu thị, Hứa Đồng Chu bị ép mở miệng, cắn lấy trái dâu tây cô đưa. Vị ngọt thanh mát lan tỏa trong miệng, nhưng trong lòng anh lại dâng lên một quyết tâm mãnh liệt: Anh phải kiếm thật nhiều tiền, mua cho cô những món đồ tốt nhất, để cô không bao giờ phải nhìn giá tiền mà quay đi nữa.
Trình Nặc không hiểu những suy nghĩ phức tạp trong đầu anh, chỉ “Ồ” một tiếng rồi lại lấy trái khác đưa đến miệng anh.
Trong trí nhớ của cô, hình như chàng trai này chưa từng chủ động đòi hỏi muốn ăn thứ gì, muốn mua món đồ nào cho bản thân. Anh luôn sống tằn tiện, kham khổ. Nhưng anh lại nắm rõ sở thích của cô trong lòng bàn tay, biết cô thích ăn gì, ghét gì. Khó khăn lắm anh mới “mở miệng vàng” chỉ đích danh muốn ăn dâu tây, chắc chắn cô sẽ “phục vụ” tận tình, chiều chuộng anh hết mức.
Hứa Đồng Chu nhìn bàn tay trắng nõn, ngón tay thon dài của cô đang cầm trái dâu tây đưa lại gần. Anh không há miệng ăn nữa mà trực tiếp đưa tay nắm lấy cổ tay cô, thuận thế kéo cô gái đang cầm đĩa dâu tây kề sát vào người mình.
“Giai đoạn trước Tết chắc anh sẽ rất bận, nhiều khách hàng muốn trang hoàng, cải tạo lại sân vườn nhà cửa để đón Tết nên chắc là thành tích kinh doanh cũng tăng được đôi chút.”
Anh cúi đầu nhìn cô gái đang nằm trong lòng mình, ánh mắt dịu dàng như nước. Anh vừa nói chuyện, vừa cầm lấy quả dâu tây lúc nãy cô định đút cho anh, đưa ngược lại vào miệng cô.
Trình Nặc nghe anh nói chuyện công việc, ngoan ngoãn hé môi đón quả dâu tây, cắn một miếng. Vị ngọt lịm tan chảy nơi đầu lưỡi.
“Thành tích tốt là được, nhưng anh có thể bớt tăng ca, ở bên em nhiều hơn xíu không…” Cô vừa nói vừa nhai dâu tây, giọng nói nũng nịu. Mùa đông đến làm cô dễ buồn ngủ, anh ấm áp như mặt trời nhỏ, ôm anh ngủ rất thích, cô không thích anh đi công tác hay về muộn chút nào.
“Được, anh sẽ cố gắng sắp xếp, hạn chế tăng ca để về sớm với em.”
Anh cười đáp lại cô, ánh mắt sủng nịnh, rồi lại lấy trái dâu tây khác đút cho cô, muốn cô ăn cho thoả thích. Nhìn cái miệng nhỏ nhắn của cô nhai nhồm nhoàm, lòng anh thấy thỏa mãn vô cùng.
“A… Anh ăn đi! Sao cứ đút em mãi thế!” Trình Nặc cau mày nhìn trái dâu tây kề bên miệng, muốn đẩy tay anh ra.
“Mua cho em mà… Em ăn đi, anh nhìn em ăn là no rồi.” Hứa Đồng Chu dịu dàng nói, nhất quyết đút cô ăn cho bằng được. Chờ cô ăn xong gần hết đĩa, anh mới ăn nốt một hai quả còn lại.
Trình Nặc nằm trên đùi anh, ngước mắt nhìn lên khuôn mặt anh tuấn ở cự ly gần. Thấy anh thật khờ khạo mà cũng thật đáng yêu, cô xoay người, ngồi dậy rồi sà vào lòng anh, ngồi hẳn lên đùi anh.
“Dâu tây ngon không?”
Cô kề sát mặt vào mặt anh, chóp mũi chạm chóp mũi, ngón tay nghịch ngợm luồn vào tóc gáy anh, xoa xoa nhẹ nhàng khiến anh rụt cổ lại vì nhột.
“Ngon…” Hứa Đồng Chu nói dối không chớp mắt. Thật ra anh thấy vị của nó cũng chẳng khác dâu tây bình thường là mấy, chỉ được cái đẹp mã hơn thôi. Nhưng cô thích thì anh cũng thích! Mọi thứ cô thích đều là ngon nhất, tốt nhất.
Trình Nặc cười khẽ, tiếng cười như chuông bạc leng keng. Cô quay đầu hôn chụt lên vành tai anh, thì thầm: “Có ngon hơn em không?”
Hừm… Kề sát như vậy, hơi thở thơm tho của cô phả vào cổ anh, cơ thể mềm mại cọ xát vào người anh, thật dễ khiến súng bị cướp cò mà.
Bị cô trêu chọc trắng trợn, mặt Hứa Đồng Chu hơi ửng đỏ, nhưng vòng tay ôm eo cô lại siết chặt hơn: “Không… Chị ngon nhất! Vợ anh là ngon nhất trần đời!”
Anh cúi đầu, tìm kiếm đôi môi đỏ mọng của cô. Nụ hôn bắt đầu nhẹ nhàng rồi dần trở nên cuồng nhiệt, nồng cháy như lửa. Không khí trong phòng khách bỗng chốc trở nên nóng rực.
Đột nhiên, Trình Nặc đẩy nhẹ ngực anh ra, thở hổn hển, đôi mắt long lanh nhìn anh: “Chu Chu… Hình như tháng này… ‘bà dì’ của em vẫn chưa ghé thăm…”
Bàn tay đang vuốt ve lưng cô của Hứa Đồng Chu khựng lại. Anh mở to mắt nhìn cô, sững sờ trong giây lát rồi vỡ òa trong sung sướng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận