Chương 124

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 124

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dưỡng thai ở Xích Thủy một thời gian, đến khi cô hơi đỡ một chút thì ngày nghỉ cũng sắp kết thúc.

Triển Du trời sinh là một người thích hoàn mĩ, lại cuồng công việc, mặc kệ là công việc gì cũng nghiện.

Đến kì bàn giao, nếu cô không khó chịu buốn nôn thì cũng đặc biệt mệt mỏi, mỗi ngày đều mệt hơn cả chó.

Có khi cực kì mệt mỏi về đến nhà là nằm một chỗ ngủ, Nam Khôn vô cùng xót xa, làm gì còn tâm trạng mà nghĩ đến chuyện khác.

Được hơn năm tháng, rốt cuộc Triển Du cũng “lương tâm trỗi dậy” cho Nam Khôn ăn mặn một lần.

Kết quả đang lúc hưng phấn, làm tử cung co lại, Nam Khôn còn chưa tiến vào thì cô đã kêu đau bụng, còn đổ mồ hôi lạnh.

Từ đó về sau Nam Khôn cũng không dám trêu chọc cô nữa.

Mang thai đến những tháng cuối cùng, lục phủ ngũ tạng đều sắp bị cục cưng chen chúc đến nỗi sắp lệch đi, khó chịu muốn chết.

Chân tay sưng vù, đi tiểu liên tục thì thôi, ngay cả nói vài chữ cũng khiến Triển Du cảm thấy không thở nổi.

Có khi nửa đêm chân bị chuột rút, đau đớn ngủ không ngon.

Nhưng khi sinh thằng nhóc kia lại đặc biệt ngoan ngoãn, Triển Du vào phòng sinh chưa tới nửa tiếng đã chào đời.

Là một cậu bé, ngoại trừ đôi mắt giống Triển Du thì những chỗ khác đều giống Nam Khôn, nhất là tính tình.

Nam Khôn nói trước khi sinh ra nó đã “tra tấn” mẹ nó, sau khi sinh ra lại rất ngoan, mỗi ngày ăn rồi lại ngủ, lúc tỉnh lại ai cũng chơi đùa, ban đêm cũng không khóc không quấy, hơn nữa còn rất ít khi bị bệnh, Tiểu Thạch Đầu (hòn đá nhỏ) nhà bọn họ chính là như vậy.

Sư trưởng Triển cô độc nửa đời, lúc trước khi biết Triển Du có thể không sinh con được, vốn tưởng rằng đời này sẽ không có cơ hội được bế cháu ngoại, không ngờ Triển Du và Nam Khôn lại mang đến cho ông niềm vui sướng bất ngờ như vậy, dường như cả ngày đều mừng rỡ tạ ơn trời phật.

Triển Du nhìn khuôn mặt tươi cười đầy nếp nhăn của ba mình, ngoài mặt ngọt ngào hạnh phúc, trong lòng lại càng cảm kích cuộc sống đã mang lại cho cô một người đàn ông như vậy.

Người nào đó đầu tuần đến Trung Đông công tác đến nay chưa về, ngày mai là sinh nhật hắn, đã gọi điện thoại báo trước đêm nay sẽ về.

Triển Du quyết định dành cho hắn một niềm vui bất ngờ.

Giờ đã là đầu xuân, đã ấm hơn nhiều, về đêm lại cảm thấy se lạnh.

Triển Du cố ý không nói cho sư trưởng Triển biết đêm nay Nam Khôn về, người già không chịu nổi cái lạnh đã đi ngủ từ sớm.

Mười một giờ đêm Nam Khôn về đến nhà, trước đó Triển Du đã gửi tin nhắn nói buồn ngủ không thức nổi, cô quyết định chờ hắn trong mộng.

Hắn tin là thật, nghĩ Triển Du hẳn là đã ngủ rồi, lúc mở cửa động tác cũng rất nhẹ.

Kết quả cửa vừa mở ra, một bóng đen đã đánh về phía hắn.

Trong bóng tối Triển Du nũng nịu gọi “ông xã”, sau đó tìm đúng môi của hắn chủ động hôn lên.

Từ khi Triển Du mang thai đến nay, gần một năm lẻ hai tháng, vì lo cho con và sức khỏe của Triển Du nên Nam Khôn đã nhịn đến sắp thành “nhẫn giả thần quy”, giờ phút này sự yêu thương nhung nhớ cùng ám hiệu “ông xã” rõ ràng như vậy của Triển Du chính là đổ xăng vào một đốm lửa nhỏ.

Chỉ một chút cũng đủ để cháy lan ra cả một đồng cỏ.

Nam Khôn quăng chiếc túi trong tay ra, ôm lấy eo Triển Du hôn cô, trong lòng kích động khó nhịn, lại cố nén xuống xúc động muốn “tử hình ngay tại chỗ” người nào đó, biết rõ còn cố hỏi: “Mọi người ngủ hết rồi hả?”

Triển Du “ừm” một tiếng, ôm lấy cổ của hắn nói nhỏ: “Nhưng mà vẫn phải nhỏ giọng một chút, vú Ngô ngủ không sâu, đừng đánh thức vú ấy.”

Nam Khôn cười gian xảo, giữ nguyên tư thế vừa ôm hôn vừa sờ soạng Triển Du vào phòng ngủ, ngay cả hành lý cũng mặc kệ.

Trong phòng ngủ chỉ có một ngọn đèn tường nho nhỏ, Tiểu Thạch Đầu nằm giữa giường lòi ra hai cái chân ngắn ngủn, bày thành tư thế “ta đầu hàng”, dáng vẻ khi ngủ rất ngây thơ. Nam Khôn ôm lấy Triển Du nhìn liếc qua một cái, ngắm dáng vẻ đáng yêu phấn điêu ngọc mài của đứa trẻ, trong lòng mềm mại vô hạn, không nhịn được hôn một cái. Nhóc con kia ở trong mộng vẫn còn tưởng Triển Du cho bú, chép cái miệng nhỏ mút mút, vẻ mặt thỏa mãn.

Triển Du thấy Nam Khôn nhìn con đến xuất thần, lặng lẽ lùi về một góc giường, khẽ gọi: “Tứ gia…”

Nam Khôn nghe thế quay đầu lại, thấy Triển Du đang mỉm cười cởi dây áo ngủ của mình ra.

Dây lưng bị cởi ra, áo ngủ bằng nhung san hô lướt qua da thịt non mịm rơi xuống mặt giường lớn phía sau lưng.

Triển Du mặc một bộ đồ lót màu đen bằng ren trong suốt đang ngoắc ngoắc ngón tay với hắn: “Tới đây nhận quà sinh nhật của anh đi.”

Lúc này cô không thể nào múa cột cho Nam Khôn xem, nhưng mặc nội y sexy thì cô có thể thỏa mãn Nam Khôn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận