Chương 124

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 124

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trước khi hết tiết học, cô luôn có thể nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách xuất hiện sau lưng, lặp lại câu nói quen thuộc kia: “Bạn học Hạnh, xin cậu đánh tôi.”

Cho dù có cho Hạnh Mính một ngàn cái lá gan cô cũng không dám. Cô chỉ là một nhân loại không thể bình thường hơn, lần trước bị yêu hỏa đốt dưới lòng bàn chân, cảm giác nóng rực ấy đến bây giờ vẫn còn mới mẻ trong ký ức. Cô không muốn chết như vậy, chỉ có thể mỗi ngày lo lắng đề phòng trốn tránh anh.

Hôm này sau khi hoàn thành buổi tập huấn, Hạnh Mính nhìn thấy một đoàn sương mù dày đặc tỏa ra từ phía sau núi, nó đang nhảy nhót trên ngọn cây.

Thời tiết âm trầm, sắp chuyển sang mùa thu, nhiệt độ không khí cũng lạnh lẽo đến phát run, lá cây sau núi đã chuyển vàng, lung lay yếu ớt, vừa bị gió thổi đã rơi cả đống.

Giáo viên thể dục đã đi mua vài cốc trà sữa nóng cho bọn học sinh uống, Hạnh Mính lục tìm trong cặp sách một vòng, cuối cùng cũng tìm được một quả hồ lô nhỏ dự phòng vẫn được cô giấu trong ngăn bí mật của cặp sách.

Cô lại rút ra một lá bùa, nhét cả hồ lô vào trong túi, ngẩng đầu kêu: “Thầy ơi! Em xin phép đi WC!”

Trong phòng học, Nguyên Tuấn Sách nhìn ra phía ngoài cửa sổ, cảm ứng được hơi thở hồn phách đến từ bên ngoài.

Anh nhìn thoáng qua đồng hồ treo trên bảng đen, kim phút chỉ số sáu, cách giờ tan học còn mười phút.

“Thầy Diêm.” Lộ Điệp giơ tay, vẻ mặt căng thẳng: “Em muốn đi vệ sinh.”

Thấy bộ dạng cô ấy như sắp không nín được nữa, thầy Diêm vẫy vẫy tay: “Đi đi.”

Từ khi Hạnh Mính khôi phục thể lực tới nay, đây là lần đầu tiên cô chạy ra sau núi. Một kì nghỉ hè qua đi, cỏ dại nơi này còn mọc rậm rạp hơn lúc trước.

Dáng người nhỏ nhắn nhanh nhẹn xuyên qua tán cây trong cánh rừng, nếu dưới chân có vật cản không qua được thì sẽ bò lên cây, giống như người nguyên thủy, đánh đu từ cành cây này sang cành cây khác. Trong quá trình đuổi bắt, tâm trạng Hạnh Mính càng ngày càng hưng phấn.

Cây dương xỉ trên đỉnh núi phát triển rất tốt, cây nào cây nấy đều cao lớn, cành lá khô vàng phủ kín mặt đất, cảnh tượng mộng ảo đầy ý thu.

Hạnh Mính nhìn thấy hồn phách trên mặt đất, đó là một quả cầu xám xịt trò vo, nó còn đang trốn trong tán cây chơi đùa, rúc thân thể của mình vào tán cây, rồi lại đột nhiên toát ra, lá cây như bị gió thổi, lung lay rụng lả tả.

Hồn phách này lúc trước, hẳn là cũng kiểu người hoạt bát.

Hạnh Mính ngồi xổm trên nhánh cây, lấy linh phù trong túi ra, niệm chú ngữ, rồi ném linh phù ra.

Kim phù tựa như kiếm, ngay khi cảm ứng được hơi thở của hồn phách liền lập tức bay về hướng đó, dán chặt lên trên người hồn phách, kim quang không ngừng lóe sáng.

Hạnh Mính nhảy xuống, cầm hồ lô chạy tới, đoàn hồn phách kia không giãy giụa cũng không kêu la, hoàn toàn không giống như tình huống thu hồn lúc bình thường, tính cách rất ngoan ngoãn.

“Không cần sợ hãi, ta đưa ngươi đi siêu độ. Đến kiếp sau, nhất định phải cố gắng hưởng thụ thế giới này nhé.”

Cô giơ hồ lô trong tay ra, thân hồ lô sáng lên, chú ngữ rậm rạp bao trùm, hồn phách cũng bị hút vào bên trong, cả linh phù cũng được thu hết vào trong túi.

Đang chạy xuống núi, Hạnh Mính nghe thấy có tiếng động sau lưng, cô thả chậm bước chân, nhìn thoáng qua phía sau, còn tưởng là một hồn phách khác. Đến khi cô thấy bóng người thoáng hiện trên một ngọn cây dương xỉ, là bóng dáng của Nguyên Tuấn Sách.

Hạnh Mính sợ tới mức vội vàng ngồi xổm xuống, trốn ra sau thân cây.

Nguyên Tuấn Sách cũng đang tìm kiếm ở chỗ hồn phách vừa chơi đùa, cảm ứng của anh không thể sai, hơi thở của hồn phách kia rất quen thuộc, rất giống nhóm hồn phách chạy ra khỏi thân thể anh.

Hạnh Mính khẩn trương, mồ hôi lạnh túa ra, đến thở mạnh một hơi cũng không dám, cố hết sức nín thở.

Cũng may, ngay lúc này, một trận gió nổi lên, nhiễu loạn cảm quan nhạy bén của Nguyên Tuấn Sách.

Hạnh Mính nhanh chân chạy xuống dưới chân núi, tốc độ so với lúc thi đấu còn nhanh hơn.

Dưới chân núi cũng truyền đến động tĩnh, cô đột nhiên thấy bóng Lộ Điệp, cô ấy cũng đang chạy lên trên núi.

Lộ Điệp vịn vào thân cây, gian nan vượt qua đám cỏ dại đầy gai ngược, vừa ngẩng đầu nhìn thấy người trước mặt, vẻ mặt cực kì kinh ngạc: “Hạnh Mính!”

Hạnh Mính mạnh mẽ nhảy lên, vụt qua nhánh cây, bắt lấy cánh tay Lộ Điệp, chạy về phía trước: “Đi mau!”

Trong lòng bàn tay Hạnh Mính toàn là mồ hôi, Lộ Điệp cũng không dám quay đầu, chăm chú chạy theo cô, đến khi chạy tới một con đường nhỏ, không có cỏ dại, chỉ có mấy hòn đá nhỏ vụn vặt cản đường, Lộ Điệp hết chống đỡ nổi. Thể lực của cô ấy không tốt bằng Hạnh Mính, chạy hai bước đã bắt đầu thở gấp.

“Hạnh Mính…… Chậm một chút, chậm một chút!”

“Sao cậu lại chạy đến này!” Hạnh Mính vừa chạy vừa không quên quay đầu dò hỏi, Lộ Điệp giật thót, mím môi lắp bắp mà nói: “Mình nhìn thấy cậu chạy đi, mình liền, mình liền theo tới.”

“Mình ——” Hạnh Mính dùng sức kéo cô bạn chạy về phía trước một đoạn nữa: “Mình chỉ trốn học đi lên nhìn xem có gì chơi không thôi. Lần sau cậu đừng học theo mình.”

Biết rõ cô đang nói dối, nhưng Lộ Điệp vẫn rất vui vẻ.

Lộ Điệp cười đến ngây ngốc, gương mặt trẻ con đỏ ửng thở dốc.

Cô ấy nhìn bóng lưng Hạnh Mính, lại nhìn hai bàn tay nắm chặt bên nhau, Hạnh Mính đang liều mạng kéo cô ấy chạy như điên về phía trước. Trên người Hạnh Mính như tỏa ra sức mạnh không thể lay động, và sự kiên định tuyệt đối không bao giờ bỏ lại bạn bè.

“Hắc hắc hắc……”

Hạnh Mính quay đầu nhìn Lộ Điệp cười ngây ngô, hai bánh quai chèo vì chạy bộ bày bay cao, Lộ Điệp thở hồng hộc gọi tên cô.

“Hạnh Mính, chúng ta làm bạn tốt cả đời, được không? Vĩnh viễn, không bao giờ tách ra.”

Hạnh Mính ngẩn người, ngay sau đó kiên định mà nở nụ cười: “Đương nhiên! Chúng ta sẽ là bạn tốt cả đời!”

____________________________

Núi Tu Duyên bị sấm sét chẻ làm đôi, phong cảnh đã chẳng còn vẻ thanh nhàn như lúc trước, nơi này giờ đã hóa thành một mảnh tro tàn, chỉ còn lại một gốc cây cổ thụ, sừng sững đứng bên trong nơi sơn dã.

Đạo quán sụp đổ, mái ngói rơi rụng văng vãi khắp nơi. Nơi này vốn chốn thanh tịnh, thắp hương cầu nguyện, giờ lại biến thành phế tích, một mảnh hoang vu.

Tấm bia đá điêu khắc Thái Cực Đồ bị đập vỡ thành hai nửa, quang cảnh đổ nát thê lương, vài mẩu giấy vụn bay lả tả.

Tùng Nhai nhặt nửa tấm bia đá khắc Thái Cực Đồ lên, lau đi tro bụi bên trên. Mặt bia đá lộ ra hai đường cong trong âm dương đồ.

Tùng Nhai nhìn đạo quán đổ nát hoang vu trước mặt, không rõ vì sao sư phụ còn muốn tới nơi này. Các đệ tử trong đạo quán đều đã chuyển xuống chân núi, đang chuẩn bị tìm một nơi mới, thành lập lại đạo quán dưới chân núi.

Còn sư phụ hẳn nên nghiêm túc ở trong bệnh viện, điều trị vết thương trên mắt. Bác sĩ nói đôi mắt của ông ta đã không thể khôi phục như cũ, nhưng Tùng Nhai tin tưởng, công pháp của Đạo giáo cao thâm như vậy, nhất định còn có biện pháp khác.

Tĩnh Đình đi đến bên cây cổ thụ, giơ tay sờ lên thân cây thô ráp, sấm sét giáng xuống khiến cái cây này biến thành than đen.

Mắt trái của Tĩnh Đình vẫn còn quấn băng gạc màu trắng, nút thắt phía sau đầu. Cả gương mặt chỉ lộ ra một con mắt già nua, nhìn đạo quán đã từng bạn với ông ta trong ngàn năm, cảnh tượng ở các điện cứ hiện lên sống động trong kí ức.

Bình luận (0)

Để lại bình luận