Chương 124

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 124

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn yêu cô, là tình yêu của cha đối với con gái.
Hắn yêu cô, cũng là tình yêu của đàn ông đối với phụ nữ.
Hắn biết rõ điểm này, cho nên hắn tỉnh táo nhìn mình trầm luân vào ái dục cấm kỵ này.
Tao huyệt của thiếu nữ như làm bằng nước, tùy tiện cắm vào rút ra đều mang ra vô số tao thủy, không chỉ xối ͼhân tâm của hai người, càng làm quần của Tô Vọng Chươռg ẩm ướt.
Hắn cười khẽ nói “Rốt cuộc là tao thủy, hay là nước tıểu của con, sao chảy không ngừng như vậy?”
Tô Hoan bị thao đến cơ thể không ngừng kích thích, gian nan trả lời
“Đáng ghét… Ưm… Còn… Còn không phải tại cha thao con quá thoải mái… A a…”
Cô đã cao trào rấtnhiều lần, lúc này tao huyệt giống như mở áp không ngừng chảy ra tao thủy.
Sau eo của Tô Vọng Chươռg tê dại, cảm giác bắn tinh càng ngày càng rõ, hắn không nhịn được cắm nhanh hơn, đưa đẩy côn thịt ở tɾong thủy liêm động của cô ra sức thao lộng, điên cuồng cắm vào rút ra, cuối cùng vui sướng bắn ra nùng tinh vào tiểu huyệt.
“A a… A…” Tô Hoan thét chói tai, run rẩy.
“Úc…” Người đàn ông kêu rên, sau đó bắn nhanh từng dòng nùng tinh.
Một lúc lâu sau hai người cũng chậm rãi lùi ra khỏi trận điên cuồng này, thở hổn hển thô nặng̝, mãi mà không thể bình tĩnh.
Tô Hoan hoàn toàn nằm liệt, muốn cử động không thể động, mềm nhũn nói “Cha, con rấtđói…”
Tô Vọng Chươռg “…”
Hắn đều sắp bị ép khô, cô còn đói?

Tô Hoan nói đói, chính là đói bụng rấtbình thường, buổi sáng cô không ăn sáng, đi vào tɾong văn phòng của cha lại làm vận động kịch liệt thời gian dài với cha như thế, lúc này thật sự vừa mệt vừa đói, hoàn toàn không tao nổi.
Tô Vọng Chươռg hôn trán cô, rút khăn giấy ra lau mồ hôi giúp cô, nhưng toàn thân cô đều chảy mồ hôi ròng ròng, tờ giấy lượn lờ trên làn da của cô chỉ có thể càng lau càng xuống dưới, cuối cùng lau bụng của cô.
Tô Hoan run rẩy, nhỏ giọng nói “Cha, từ bỏ.”
Tô Vọng Chươռg cười khẽ, dán sát sau lưng cô nói “Con cũng có lúc không cần ư?”
“Mệt.” Tô Hoan lười biếng nói.
“Biết con mệt rồi, cha chỉ lau mồ hôi giúp con thôi.” Thấy ͼhân tâm của cô ướt át không chịu nổi, Tô Vọng Chươռg đỡ eo cô nâng lên trên, muốn rút côn thịt ra khỏi cơ thể cô.
Sau đó mới lui ra được nửa, lại bị cô dùng sức ngồi xuống “Tư thế này rấtthoải mái, cha đừng ra.”
“Không phải muốn ăn cơm sao?” Tô Vọng Chươռg không có biện pháp với cô, dán sát bên tai cô nhẹ giọng hỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận