Chương 124

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 124

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Nhìn thấy con sắp bị kéo đi, Lục Chi sắp phát điên, dùng hết sức mình thoát ra khỏi người đàn ông trước mặt, cắn vào cánh tay anh ta rồi cắn mạnh xuống, người đàn ông đau đớn buông Lục Chi ra.
Lục Chi chạy tới, không quan tâm cô đang trông có vẻ điên cuồng như thế nào, nếu đứa trẻ bị bọn buôn người bắt đi, cô sẽ thực sự phát điên mất.
Cô chạy đến, nằm úp xuống ôm lấy chân xe đẩy, dù bây giờ trông cô có điên đến mấy cũng không cho phép ai bắt con mình đi.
Chính bộ dạng điên cuồng của Lục Chi đã khiến người nhìn xung quanh phải khϊếp sợ, thấy vậy, mọi người xông lên túm chặt lấy hai người, không ai được phép rời đi.
“Các người đều nói là mẹ của đứa bé, thế thì cùng nhau đến đồn cảnh sát, gọi cảnh sát, để cảnh sát điều tra là được.”
“Đúng vậy, đúng vậy đều nói là mẹ của đứa bé, nên cùng nhau đi đồn cảnh sát, cảnh sát sẽ điều tra ra.”
Bọn buôn người nghe vậy có chút sốt ruột, đi thẳng tới túm lấy đứa bé: “Các người là đồng bọn của người phụ nữ này sao? Chính là muốn tóm lấy con của tôi, tôi sẽ không đi cùng các người, đứa nhỏ là của tôi, các người không được nghe cô ta nói bậy bạ, cô ta mới là kẻ buôn người, hãy gọi cảnh sát và bắt cô ta. ”
Lục Chi rống lên: “Tôi không phải, tôi không phải kẻ buôn người, cô ta mới đúng, giúp tôi giật đứa bé lại, tôi có thể cùng các người đến đồn cảnh sát, tôi có thể chứng minh đứa bé là con của tôi.”
Đứa bé trong xe đẩy bị dọa sợ hãi, không ngừng khóc lóc kêu gào, người đàn ông túm Lục Chi vừa rồi đi qua giúp người phụ nữ thoát thân.
“Cô mau đi đi, tôi thấy bọn họ là một bọn, mang con cô đi đi.”
Mọi người nhìn thấy tình huống này liền trực tiếp bao vây lại không cho bọn họ đem đứa bé đi, thấy bộ dạng của hai người bọn họ mới thấy lạ, thời nay bắt cóc buôn người nhiều quá, cho nên họ không muốn thả bọn họ đi, phải đưa họ đến đồn cảnh sát để tìm hiểu, người đông sức mạnh và liên tục có người đi qua, chặn người lại.
Đúng lúc này, nhân viên bảo vệ của trung tâm thương mại đi tới, bốn nhân viên bảo vệ đi tới, hỏi rõ tình hình thế nào.
Người đàn ông và phụ nữ đó thấy nhân viên bảo vệ đến, thấy có chuyện lớn nên liếc mắt nhìn nhau sợ bị phát hiện nên cả hai muốn bỏ chạy.
Thấy hai người chuẩn bị chạy, người xem cảm thấy có điều gì đó không ổn liền nhanh chóng túm lấy họ không cho rời đi, Lục Chi từ dưới đất đứng dậy dỗ đứa bé đang khóc trong vòng tay, đứa bé ngừng khóc ngay lập tức.
Nhân viên bảo vệ đã gọi điện báo cảnh sát sau khi nhìn thấy tình hình và đưa tất cả về đồn, tuy nhiên những người có mặt cũng biết chuyện gì đang xảy ra, người đàn ông này và người phụ nữ là đồng bọn, họ mới là kẻ buôn người, cho nên khi thấy nhân viên bảo vệ tới liền chạy.
Lục Chi Mặc dù đang ôm đứa trẻ nhưng tay vẫn run rẩy, nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi cô có chút sợ hãi, suýt chút nữa thì con cô bị bế đi mất.

Giang Ngộ xuống máy bay muốn quay về nên gọi điện thoại cho Lục Chi, bên kia Lục Chi khóc lóc bảo anh đến đồn cảnh sát, nói rằng gặp phải bọn buôn người, suýt chút nữa thì họ mang đứa bé đi mất.
Giang Ngộ nghe xong lời nói của Lục Chi thì hoảng sợ, từ sân bay chạy đến đồn cảnh sát ngay lập tức.
Lục Chi đã chứng minh đứa bé là của cô, cảnh sát cũng tin tưởng, họ bắt hai người kia sau khi xác nhận họ là kẻ buôn người, tuy nhiên, hiện tại tinh thần của Lục Chi vẫn có chút sợ hãi, cô còn đang run rẩy, cô sợ tự đi về sẽ có chuyện gì xảy ra, cô không thể về một mình, lúc nãy Giang Ngộ đã về, nên gọi điện cho anh bảo anh đến đón cô và con.
Giang Ngộ đi tới sau khi nhận được cuộc điện thoại, đứa bé đã ngủ rồi, trong vòng tay của Lục Chi, Lục Chi bị dọa sợ nói sao cũng không chịu để đứa bé rời khỏi tay mình, cứ thế ôm đứa bé ngay khi bé đã ngủ.
Lúc này cô nhìn thấy Giang Ngộ đi tới, cô vừa khóc vừa gọi anh: “Giang Ngộ.”
Nhìn thấy cô như vậy, Giang Ngộ rất đau sót, anh đi sang sờ đầu cô, cho cô dựa vào lòng mà an ủi: “Không sao đâu, anh ở đây rồi, không sao đâu, bây giờ không sao nữa, anh đưa em về nhà ”
Khi những người ở bên thấy Giang phó giám đốc sở đi tới, lập tức chạy tới gọi anh ta: “Giang phó giám đốc sở, đây là … Bà Giang?”
Giang Ngộ nghe điện thoại chưa hiểu tường tận cho lắm nên vội vàng chạy tới, lúc này anh muốn biết làm sao bọn buôn người lại lộng hành giữa ban ngày mà cướp trẻ con trên đường.
Sau khi xoa dịu Lục Chi, anh đến tìm hiểu sự việc và hỏi xem có ai đó đã chỉ dẫn cho họ không.
Nhưng khi họ vừa rồi cho lời khai, họ nói rằng không ai chỉ dẫn họ, tuy nhiên, họ không hẳn là những kẻ buôn người chuyên nghiệp, vì không có dây chuyền liên hiệp, hoặc do họ không nói, thường những kẻ buôn người này nói chung có dây chuyền liên hiệp và chúng sẽ bán những đứa bé sau khi cướp được đến đâu đều có chỉ dẫn cả.
Nhưng hai người bọn họ không giống như kẻ buôn người bình thường, bởi vì hỏi cái gì cũng úp mở, cái gì cũng không biết.
Khi Giang Ngộ nhìn thấy lời thú tội này, anh biết chắc chắn có người đã ra lệnh chỉ dẫn, anh cho người điều tra xem ai đứng sau.
Theo lệnh của Giang phó, đứa con của GIang phó suýt nữa bị bắt đi, chuyện này không ai dám chậm trễ, lập tức đến ép hỏi.
Sau khi Giang Ngộ dặn dò xong, anh liền đưa Lục Chi về nhà.
Anh ôm cô ra và bắt taxi về, khi về đứa bé đói, lúc nãy ở đồn cảnh sát không tiện cho con bú, nên khi quay về Lục Chi đã cho con bú.
Lục Chi hai tay còn đang run rẩy, nghĩ đến cảnh đó cô cảm thấy sợ hãi suýt chút nữa nếu không phải đến phút cuối cô như phát điên lên, nếu đứa bé bị bắt đi, cô thật sự không thể tưởng tượng được đứa bé sẽ bị bắt cóc và bán đi đâu.
Giang Ngộ nhìn cô sắp khóc, đi tới ghế sofa ôm cô vào lòng, để cô khóc trong vòng tay, Lục Chi ôm eo anh đau đớn khóc lên: “Giang Ngộ, vừa rồi em sợ lắm, thực sự rất sợ, đứa con nó không còn nữa, em phải làm sao đây?”
Giang Ngộ nhìn cô khóc lóc thảm thiết, anh cũng rất khó chịu, dờ đầu dỗ dành cô: “Không sao, không sao, hiện tại không sao nữa, con nó không sao rồi.”
Lục Chi vừa khóc vừa thϊếp đi trong vòng tay của anh, đêm tối thật quá dằn vặt đi.
Sau khi Lục Chi ngủ, chính là Giang Ngộ thay quần áo cho cô, cô ôm con trên tay ngủ ngon giấc trên giường.
Giang Ngộ lo lắng Lục Chi mấy ngày nay tâm trạng không tốt nên đã xin phép nghỉ phép vài hôm với đơn vị của cô.
Lục Chi thức dậy vào sáng sớm hôm sau, khi tỉnh dậy, cô thở phào khi thấy con không sao, cô cứ ôm lấy đứa con, cú sốc ngày hôm qua quá kinh hoàng.
Giang Ngộ nhận được cuộc gọi đi ra ngoài, trước khi đi ra ngoài anh đã gọi điện cho mẹ của Lục Chi sang, mẹ của Giang Ngộ cũng đến, bà ấy vô cùng hoảng hốt khi sáng sớm nhận được cuộc gọi của con trai.
Suýt nữa đã bị bắt cóc bởi những kẻ buôn người, và những kẻ buôn người hiện tại quá hung hãn.
Hai bà mẹ đều đến đây để xem Lục Chi, và Giang Ngộ đã đi ra ngoài cả ngày.
Tối anh mới về, hai bà mẹ thấy anh về thì đi về, đồ ăn đã dọn sẵn.
Thấy anh trở về, Lục Chi lo lắng hỏi anh: “Có phải đã điều tra ra? Ngày hôm qua nghe nói hai người đó không phải kẻ buôn người, thì là có người chỉ dẫn, ai là người lệnh cho bọn họ?”
Giang Ngộ cởϊ áσ khoác và giải thích với cô: “Là Liên Tiếu, sau khi cha cô ta xảy ra chuyện, cô ta đã trở về nước và cứ nhìn chằm chằm vào nhà chúng ta, khi thấy em có con, cô ta định giành con đi để bán đến một ngôi làng miền núi hẻo lánh để cho người ta nuôi dâu từ bé, muốn khiến chúng ta đau khổ cả đời. ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận