Chương 124

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 124

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vợ vừa đi, họa sĩ liền đến cửa xin làm tình nhân? Gọi điện thoại cho Mộc Vọng Tồn, họa sĩ ở bên cạnh vừa ôm vừa cọ (phần 4)
Một đoạn âm thanh dài kết thúc, đầu bên kia của điện thoại được bắt máy, trước mắt Tô Mộc sáng rực.
”Sư nương?” Cách một chiếc điện thoại, âm thanh của Mộc Vọng Tồn hơi sai lệch, giọng nói khàn khàn xen lẫn chút mệt mỏi phát ra từ đầu bên kia của điện thoại.
Mộc Vọng Tồn biết là cậu à?
Nhưng Tô Mộc lại yên lặng, nhất thời không biết nên nói thế nào mới ổn.
”Anh ở đâu?” Ánh mắt Mộc Vọng Tồn đỏ bừng, ngón tay cầm điện thoại thậm chí có chút run rẩy.
”Tôi… Tôi cũng không biết, tôi hỏi một chút…” Yết hầu trên cổ Tô Mộc lăn lộn, đang chuẩn bị quay đầu lại hỏi người họa sĩ.
Kết quả một giây tiếp theo, cậu cảm giác được có một cơ thể nóng bỏng áp lên phía sau mình, ngay sau đó người đàn ông đặt cằm lên hõm cổ của cậu, dùng ngôn ngữ của mình: ”Nơi này là An Tư Thản, người bên kia điện thoại là tình nhân của anh sao?”
Tô Mộc giật mình, chỉ cảm thấy mình cầm điện thoại suýt chút nữa cũng không chắc, người đàn ông dựa vào quá gần, Tô Mộc cứng ngắc cố gắng giãy ra, toàn bộ những âm thanh va chạm ma sát rất nhỏ đều thông qua điện thoại truyền đến bên đối diện.
Mà một đầu khác, sắc mặt của Mộc Vọng Tồn dần dần lạnh xuống.
Nghe người họa sĩ lắm mồm đối diện nhắc đi nhắc lại tên địa danh bằng âm thanh của mình, mà sư nương của cậu ta lại đọc theo người đàn ông không rõ lai lịch kia mấy lần, sau đó giống như mới chợt nhớ tới cậu ta, tiếp tục nói chuyện điện thoại với cậu ta.
”Là An Tư Thản, phát âm như thế, nhưng tôi không xác định được có đúng hay không, tôi nghe không hiểu ngôn ngữ nơi này, cậu có thể tra một chút không?” Trong âm thanh của Tô Mộc mang theo ủy khuất lẫn băn khoăn, giống như đang kể ra tất cả những bất bình mà mình đã phải chịu đựng trong vài ngày ngắn ngủi này với những người mình quen biết rõ.
Mộc Vọng Tồn hít sâu một hơi, nhưng trong lòng lại dần dần mềm nhũn: ”Tôi biết rồi, sư nương chăm sóc bản thân thật kỹ, tôi sẽ mau chóng nghĩ cách đón sư nương về.”
Tô Mộc khịt mũi, âm thanh buồn rầu ừ một tiếng.
”Vậy cậu nhanh lên.” Trong âm thanh còn mang theo chút lệ thuộc.
Ngắt điện thoại rồi, Tô Mộc vội vàng thoát khỏi vòng tay của người họa sĩ như bị bỏng.
Thanh niên họa sĩ không chú ý để Tô Mộc chạy ra ngoài, trên gương mặt mang theo nghi ngờ cùng bi thương, anh ta không hiểu tại sao con thỏ nhỏ một giây trước còn ngoan ngoãn để cho anh ta ôm, thế nhưng bây giờ lại muốn tránh thoát khỏi anh ta.
Ừm…
Có phải cái này là kiểu qua loa uyển chuyển của người phương Đông không?
Chắc là được dùng như vậy?
Nếu là như vậy, có phải anh ta phải vẽ thật nhiều bức tranh cho cậu thì cậu mới chịu đồng ý để anh ta làm tình nhân của cậu?

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận