Chương 124

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 124

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sụp Đổ (Sáu Mươi Năm Tìm Kiếm)
Bóng tối đặc quánh. Và rồi, ánh sáng chói lòa.
Lâm Dịch Phong (thực tại) thấy mình đang đứng ở sân bay. Hắn lại là một bóng ma quan sát.
Hắn thấy cô. Bùi Yên (Kiếp 1).
Cô mặc áo khoác nỉ màu trắng, quàng khăn len, khuôn mặt nhỏ nhắn bị che đi quá nửa, chỉ lộ ra đôi mắt. Đôi mắt đó không còn ánh sao, nó trống rỗng.
Và hắn thấy hắn. Lâm Dịch Phong (Kiếp 1).
Gã đàn ông trong mơ đó, phiên bản trẻ hơn, non nớt hơn của hắn, đang đứng đối diện cô.
Hắn (Kiếp 1) đang nói gì đó. Môi hắn mấp máy, ánh mắt tràn ngập đau đớn và bất lực, nhưng hắn (thực tại) không thể nghe thấy.
Tiếng loa thông báo vang lên: “Chuyến bay đi Paris… bắt đầu làm thủ tục.”
Hắn (thực tại) thấy cô (Kiếp 1) quay người.
“Đừng đi!” hắn (thực tại) gào thét. “Yên Yên! Đừng đi!”
Nhưng cô không nghe thấy.
Hắn (thực tại) quay sang gào vào mặt gã đàn ông (Kiếp 1) kia: “Giữ cô ấy lại! Thằng ngu! Mày đang làm cái quái gì vậy? Giữ cô ấy lại!”
Nhưng gã (Kiếp 1) kia chỉ đứng chết trân, hai tay siết chặt thành nắm đấm, run rẩy, nhìn cô bước qua cửa kiểm soát an ninh.
Cô quay lại một lần cuối. Cô nhìn hắn (Kiếp 1) và nở một nụ cười.
Một nụ cười nhạt nhẽo, đẹp đẽ, nhưng buồn thảm đến xé lòng.
Rồi cô biến mất.
“KHÔNG!!!!”
Khung cảnh tan vỡ.
Giấc mơ tua nhanh như một cuộn phim hỏng.
Hắn (thực tại) thấy hắn (Kiếp 1) bắt đầu cuộc tìm kiếm điên cuồng. Paris. London. Rome. Hắn (Kiếp 1) lật tung cả châu Âu.
Thời gian trôi đi. Năm năm. Mười năm.
Hắn (Kiếp 1) không còn trẻ nữa. Hắn (Kiếp 1) trở nên trầm mặc, đáng sợ. Hắn (Kiếp 1) xây dựng đế chế của mình, nhưng đôi mắt luôn trống rỗng.
Hai mươi năm.
Hắn (thực tại) thấy hắn (Kiếp 1) quay lại Kính Hồ. Nơi đó đã thay đổi, nhưng hắn (Kiếp 1) vẫn ngồi ở chỗ cũ, nơi hắn từng cưỡng hôn cô.
Ba mươi năm.
Hắn (thực tại) thấy hắn (Kiếp 1) đứng trong sân bóng rổ phủ đầy tuyết, tỉ mẩn nặn hai con thỏ tuyết, một con giận dữ, một con đáng yêu. Hắn (Kiếp 1) nặn xong, rồi ngồi đó, khóc như một đứa trẻ.
Năm mươi năm.
Hắn (Kiếp 1) đã già. Tóc bạc trắng, lưng còng. Hắn (thực tại) thấy hắn (Kiếp 1) đi thăm cha mẹ cô (Kiếp 1), họ cũng đã già. Họ khóc, cầu xin hắn (Kiếp 1) hãy quên đi. Hắn (Kiếp 1) chỉ lắc đầu.
Sáu mươi năm.
Scotland. Một phòng tranh nhỏ.
Hắn (Kiếp 1), giờ đã 85 tuổi, chống gậy, run rẩy đứng trước một bức tranh.
Đó là cô. Đang mỉm cười, ôm một con chó, ngồi trên đồng cỏ.
“Bà ấy ở đâu?” hắn (Kiếp 1) hỏi, giọng khàn đặc.
“Bà nội tôi mất sáu năm trước rồi ạ,” người chủ phòng tranh trả lời. “Ông nội tôi vì quá nhớ bà nên đã vẽ bức này.”
Hắn (Kiếp 1) ngã quỵ.
Cảnh cuối cùng. Giường bệnh. Hắn (Kiếp 1) thoi thóp. Trong tay vẫn nắm chặt cái kẹp tóc hình ngôi sao. Hắn (Kiếp 1) chết.
Lâm Dịch Phong (thực tại) thấy linh hồn của hắn (Kiếp 1) thoát ra, tan biến.
Giấc mơ kết thúc.
Hắn (thực tại) mở bừng mắt. Hắn đang ở văn phòng của mình (Kiếp 2). Hắn đã la hét.
Hắn nghe thấy tiếng xì xào bên ngoài.
“Lâm tổng bị sao vậy?”
“Mau gọi thư ký Trương về đi, có chuyện lớn rồi!”
Lâm Dịch Phong (thực tại) ngồi dậy. Hắn không khóc. Hắn chỉ cảm thấy một sự rõ ràng đến lạnh người.
Tất cả là thật.
Không phải mơ. Đó là một kiếp sống khác. Một kiếp mà hắn đã thất bại. Hắn đã tìm cô cả đời và chỉ tìm thấy mộ của cô.
Nhưng…
Hắn (Kiếp 2 LDP) đang ở đây. Hắn 28 tuổi. Cô (Kiếp 2 A Yên/BY) vừa mới chết.
Không. Không đúng.
Hắn (Kiếp 2 LDP) nhìn vào lịch. 2017.
Cô (Kiếp 1 BY) trong mơ, cũng chết năm 2017.
Hắn (Kiếp 2 LDP) nhìn lại tư liệu trên bàn.
Hắn nhận ra. Giấc mơ (Kiếp 1, 60 năm tìm kiếm) và thực tại (Kiếp 2, cô vừa tự sát) là MỘT.
Hắn (Kiếp 2) chính là gã đàn ông (Kiếp 1) đó. Hắn không mơ. Hắn vừa nhớ lại tương lai của mình. Hắn vừa thấy trước 60 năm tiếp theo của cuộc đời hắn—một cuộc đời vô nghĩa, cô độc, đi tìm một bóng ma.
“Không…” hắn thì thầm.
Nhưng còn giấc mơ (Kiếp 3, hạnh phúc)? Giấc mơ cô mang thai?
Đó là gì? Một khả năng khác?
Hắn bám vào hy vọng đó.
“Thư ký Trương,” hắn gầm lên vào điện thoại. “Bỏ hết mọi thứ. Quay về đây. Tôi cần ông tìm một người. Lật tung cả thế giới này lên cũng phải tìm ra!”
Hắn sẽ không lặp lại sai lầm. Hắn sẽ không đi tìm 60 năm. Hắn sẽ tìm cô ngay bây giờ. Hắn sẽ tìm cô gái trong giấc mơ hạnh phúc kia.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận