Chương 124

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 124

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đường Miên bị các nữ quyến gia tộc vây quanh, nam quyến ở trong phòng khách, ai ai cũng có việc cần nàng giúp, thế nhưng ai cũng xấu hổ mở miệng.
“Con có chuyện cần nói riêng với mẫu thân.” Đường Miên nhìn nữ quyến trong phòng, có chút phiền muộn.
“Vậy được, chúng ta tới mái hiên rồi nói.” Hoa thị cười khẽ, “Liễu nhân, đi pha trà cho tiểu thư, tiểu thư thích uống Bích Loa Xuân.” Trước kia, Bích Loa Xuân là loại trà lúc nào cũng có ở Hứa gia, bây giờ cũng không còn thừa nhiều lắm, nếu không phải Đường Miên trở về, bà cũng tiếc không nỡ lấy ra.
“Không cần đâu mẫu thân, nói xong thì con cũng nên đi rồi.” Đường Miên nhìn thẳng vào Hoa thị, Hoa thị sống lâu hơn Đường Miên, lại cảm thấy sợ hãi trước ánh mắt của con gái.
“Con sẽ đi thẳng vào vấn đề, con gái cho người hai sự lựa chọn. Thứ nhất là người chọn con, nếu như người chọn con, con sẽ vẫn hiếu kính với người và phụ thân như trước, chỉ là, nếu người chọn con, con gái sẽ không đề cập nửa câu về Hứa gia với Tả tướng quân.” Đường Miên nói rất nghiêm túc.
“Thứ hai, người có thể chọn Hứa gia, vậy thì con gái cũng chỉ có thể giúp người tới đây, con sẽ xin Đại tướng quân đưa hai ca ca trở lại kinh thành nhậm chức, để hai đệ đệ vào cấm vệ quân, nhưng con chỉ xin một lần này thôi, tương lai huynh đệ gặp phúc hay họa, con sẽ không nhúng tay nữa, giống như con gái đã gả ra ngoài vậy, từ giờ sẽ lấy nhà chồng làm nhất.”
Con người không thể quá tham lam, không thể muốn tất cả được.
Đời trước nàng chọn làm con gái Hứa gia, lợi dụng quyền thế của Tả Triều Chi mưu cầu danh lợi cho Hứa gia, nàng sẽ không tái phạm sai lầm như đời trước nữa.
Nàng quá tham lam, muốn Tả Triều Chi giúp đỡ, muốn giữ mặt mũi cho mình, muốn quá nhiều thứ, cũng phải trả giá quá nhiều, phạm nhiều sai lầm, làm tổn thương người yêu nàng nhất.
Người nhà luôn là tâm ma nàng không thể thoát ra được, nhưng nàng biết mình cần phải khắc phục, ơn cha mẹ sinh thành không thể quên mất, vì thế nàng sẽ cho họ lựa chọn.
Mẹ con vẫn luôn hiểu rõ nhau, Hoa thị biết mình đã làm trái tim Đường Miên nguội lạnh, giống như nước đã lật úp không thể trở lại được.
Hoa thị nhìn con gái mình, từ từ thở dài một hơi, “Nữ tử xuất giá theo chồng, từ mai con đã là người của Tả gia, không phải con gái Hứa gia nữa.” Sau khi nhà chồng gặp nạn, bà cũng có thể hiểu được trái tim băng giá của con gái, giống như khi bà đi cầu xin cha mẹ cứu giúp nhưng lại bị nhốt ở ngoài cửa, giống như bà ép con gái dùng cơ thể để cầu xin tiền đồ vậy.
Hoa thị đưa ra lựa chọn, như là lúc trước từ bỏ Đường Miên, bây giờ bà lại chọn bỏ con gái mình một lần nữa, lúc bà tiễn Đường Miên lên xe ngựa tới phủ của Tả Triều Chi, quan hệ giữa mẹ con họ đã không thể quay lại được nữa, A Cẩm của bà đã không còn nữa rồi.
Hỏi bà có hối hận không sao? Bà không hối hận, nếu bà phải chọn lại lần nữa, bà vẫn sẽ chọn hi sinh con gái để cứu phu quân và con trai của mình, tuy rằng đáng buồn nhưng cũng không còn cách nào khác.
Hoa thị có hơi xúc động, cũng may con gái gặp được một phu quân tốt, nếu không bà đã trở thành đao phủ tự đẩy miếng thịt trên người mình vào hố lửa rồi.
“Con đã đoán trước mẫu thân sẽ chọn thế, chuyện người nhắc tới trong thư, con sẽ làm thay người.” Một tháng qua, mẫu thân gửi cho nàng mười hai phong thư kể lại Hứa gia suy sút như thế nào, kể ra nỗi nhớ nhung con trai nhưng lại chưa từng hỏi nàng có sống tốt không. Nàng chưa từng nhắc chuyện này với Tả Triều Chi, nhưng Tả Triều Chi lại thấy rõ sự mất mát trong lòng nàng.
Hỏi Đường Miên có ổn hay không, sao Hoa thị lại không biết nên hỏi? Chỉ là bà không dám mà thôi.
Đường Miên và Hoa thị im lặng, đột nhiên nàng có hơi nhớ Tả Triều Chi.
Nói đúng hơn là nàng rất nhớ hắn.
Mặc dù là người nhà, nhưng không ai yêu thương nàng như hắn, người nhà có thể cùng hưởng phúc nhưng lại không chung hoạn nạn. Thế nhưng Tả Triều Chi có thể, hắn có thể buông bỏ tất cả, chấp nhận bị lưu đày tới biên cương với nàng, có thể có được hắn, gặp được hắn, là may mắn của nàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận