Chương 124

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 124

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Alo?”

Thẩm Trung không ngờ mình lại có thể nghe được giọng của ba già nhà mình từ điện thoại, cậu ấy cũng sửng sốt vài giây.

Nếu không phải trên màn hình điện thoại hiện rõ là tên Tạ U U, cậu ấy sẽ cho rằng mình gọi sai số rồi.

Cậu ấy hỏi bừa lại: “Ba? Sao lại là ba nghe điện thoại, Tạ U U đây? Sao cô ấy không nghe điện thoại của con.”

Đúng là đầu óc của thằng nhóc này bị thiếu một sợi dây thần kinh rồi, sao suy nghĩ lạ lùng thế, hoàn toàn không nghĩ tới chuyện hai người họ ngủ trên cùng một cái giường, lại còn lạ lùng hỏi tại sao Tạ U U không nghe điện thoại của mình.

Thẩm Phi Bạch ừ một tiếng, không định so đo chuyện này với cậu bé, giọng anh vẫn còn hơi khàn khàn do mới ngủ dậy, anh nói: “U U còn ngủ, sao lúc này con lại gọi điện thoại đến, có chuyện gì à?”

“Cũng không có gì.” Giọng điệu của Thẩm Trung như thể không có chuyện gì thật, tùy ý nói: “Chỉ là nghe nói cô ấy bị bệnh, con đã từ thành phố A bay đến đây, cũng may con đã gọi điện thoại cho thư ký Tống, lúc này ông ấy đã đưa con đến tiểu khu của cô ấy rồi. Ba bảo cô ấy nhanh về nhà đi, con không có chìa khóa thì vào nhà kiểu gì được?”

Câu cuối cùng còn nói theo kiểu rất hợp tình hợp lý.

Tạ U U: “?”

Lời nói của Thẩm Trung chẳng khác nào bom, nổ cho cô tỉnh táo hẳn ra.

Thật không hổ danh cậu lớn nhà họ Thẩm mà, mỗi lần đều có thể ra bày không theo lẽ thường. Hơn nữa còn ăn nói rất kêu ngạo, nhưng lại thật đáng yêu. Ban đầu không tiếp xúc mấy, đến sau này cô đã thật sự bị sự hồn nhiên của đứa nhỏ này làm rung động.

Giống như một người đàn ông khôn khéo tài giỏi như Thẩm Phi Bạch lại sinh ra được một thằng nhóc đầu óc thiếu một sợi dây thần kinh, trước kia nghe đồn, hẳn Tô Đình cũng là một người có đẳng cấp, cho nên hai người tài giỏi sinh ra một đứa nhóc thế này à? Không thể tưởng tượng nổi mà.

Tạ U U bắt đầu có hơi lo lắng cho con mình sau này.

Sau khi nói mấy câu với Thẩm Trung, Thẩm Phi Bạch cúp điện thoại, sắc mặt anh vẫn như thường đặt điện thoại lên bàn. Anh nghiêng đầu nhìn thoáng qua người bên cạnh mình, giọng nói trầm ấm lại dịu dàng: “Bị đánh thức à?”

Tạ U U đã ngồi dậy từ trên giường, khuôn mặt nhỏ hồng hồng ừ một tiếng. Mái tóc dài đen như mực của cô rũ xuống như muốn bao trọn bờ vai cô.

Cô kéo chăn mỏng che trước ngược mình, trên ngực vẫn còn vệt đỏ Thẩm Phi Bạch để lại.

Dù đã thân mật với anh đến mức này rồi nhưng Tạ U U vẫn rất xấu hổ khi sáng sớm thức dậy đã để lộ cơ thể đầy vết tích mập mờ trước mặt anh, cũng sợ cô không cẩn thận lại chọc cho anh ‘lên’.

Chỉ cần nhớ lại sự điên cuồng lẫn hoang đường của đêm qua thôi Tạ U U đã thấy mặt mình đỏ bừng tim cũng đập nhanh hơn, mùi vị tình ái dục vọng giao hoan thật sự khiến người ta mất hồn, càng khiến người ta muốn ngừng mà không được.

Cô chưa từng được nếm trải qua cảm giác vui sướng như thế.

Thẩm Phi Bạch hỏi cô: “Không ngủ thêm lát nữa à? Bây giờ mới hơn bảy giờ thôi.”

“Không ngủ nữa, ngủ không được. Có phải Thẩm Trung đã đến thành phố C rồi không? Em nghe thấy rồi.” Tạ U U dụi dụi mắt mình, cô định xuống giường tìm quần áo mặc vào lại. Hẳn là quần áo hôm qua vẫn còn có thể mặc được, tất cả đều bị ném trên salon bên ngoài: “Nếu con trai anh tới chi bằng chúng ta về nhanh chút đi, đỡ cho thằng bé phải đứng ngoài cửa chờ lâu.”

Thẩm Phi Bạch duỗi tay ra kéo cô gái nhỏ đang bước xuống giường lại.

Chân Tạ U U còn chưa chạm đất đã lảo đảo một cái, cô trực tiếp ngã vào lòng ngực của người đàn ông, sau đó bị anh hôn lấy.

“Không cần vội về vậy đâu, không phải có thư ký Tống ở đó à? Ông ấy sẽ chăm sóc tốt cho thằng bé thôi, chúng ta không cần xen vào.” Yết hầu của người đàn ông hơi nhúc nhích, lúc anh nói chuyện giọng điệu có hơi nhẹ, sau đó lại bắt đầu hôn cằm và môi cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận