Chương 124

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 124

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đàm Tôn Tuần mắng một câu thô tục, cậu ta nắm cánh tay kéo cô vào trong ngực mình, dùng cánh tay che cổ cô lại, đè đầu cô lên ngực, chạy về xưởng số sáu gần nhất.

Uy lực to lớn của thuốc nổ rơi xuống nhà xưởng số sáu, thuốc nổ phóng ra năng lượng cường đại, trong nháy mắt xé nát nóc nhà xưởng.

Các vách ngăn bên trong bị lật đổ, nghiền nát, rơi xuống như những hạt mưa, từng mảnh mang theo sức lực hủy diệt bay tứ tung khắp bốn phía.

Đến khi Điền Yên hồi phục tinh thần lại, cô đã bị Đàm Tôn Tuần ghì xuống dưới, ngăn cản những vật rơi từ trên không xuống. Đàm Tôn Tuần chăm chú bảo vệ cô, bản thân lại bị những mảnh vụn và đồ vật linh tinh đè lên.

Bùi bặm và sương mù tràn ngập khắp nơi, hai người ho khan, khó thở. Âm thanh cậu ta khàn khàn hỏi thăm Điền Yên: “Có sao không?”

Điền Yên đau khổ nhíu mày, bụi bặm lay động bao phủ chóp mũi và trán cô, lòng bàn tay chống xuống mặt đất, rất nhanh tạo ra một dấu ngón tay.

“Cậu lo cho bản thân mình trước đi, đứng dậy được không?”

Điền Yên dùng một tay liên tục vỗ vỗ người cậu ta để tìm kiếm vết thương. Dưới tình huống hormone kích thích ở cường độ cao tăng vọt, con người sẽ không cảm giác được vết thương và cơn đau trên người mình.

“Điền Yên…”

Đàm Tôn Tuần nhắm chặt hai mắt, mái tóc vàng rối bù bị bám bụi đến lõm xuống, những hạt nhỏ không ngừng rơi xuống từ lông mày của cậu ta.

“Đừng lên tiếng, có người tới.” Cậu ta hạ thấp giọng.

Điền Yên ngừng thở, tay dừng bên hông cậu ta. Cô ngẩng đầu, thấy một đôi giày da đang dần dần đi về phía này, trong đầu cô vang lên tiếng chuông báo động.

Súng đã không biết bị cô ném đến nơi nào, Điền Yên hốt hoảng tìm trên đất. Đàm Tôn Tuần ấn chặt cô lại, vùi đầu vào cổ cô nghiêm túc cảnh cáo: “Xuỵt.”

Điền Yên ngừng độc tác. Vào giờ khắc này nhịp tim như đông cứng, tóc gáy trên người cô dựng đứng lên.

Nhưng mà ngay tại giây tiếp theo, đôi giày da kia dừng ở trước mặt của bọn họ.

Một tấm sắt khổng lồ che phủ hai người, trong khe hở lộ ra tiếng hít thở thổi bay bụi bặm trên mặt đất.

Tóc của Điền Yên đột nhiên bị kéo, cô đột ngột bị kéo ra ngoài. Cô kinh hoàng thét chói tai, giọng nói đứt quãng dường như đang bộc lộ hết sự khủng hoảng và bất lực của mình vào lúc này.

“Điền Yên!”

Đàm Tôn Tuần ôm chặt eo cô, một tay khác cố gắng lấy khẩu súng đang bị mắc kẹt dưới đống đổ nát. Nhưng cho dù cậu ta có liều mạng kéo như thế nào, nó vẫn không nhúc nhích như cũ.

Chiếc giày da kia đột nhiên đá lên tấm sắt, lộ ra một nửa cơ thể của hai người họ.

Trên khuôn mặt của Bàng Kinh Phú đều là giọt máu văng tung tóe, trông đặc biệt đáng sợ.

Máu chảy xuống lông mày và sống mũi, tập trung tại khóe miệng, dòng máu chảy quanh co tạo thành hàng loạt vết máu dữ tợn trên mặt anh, giống như khe núi nứt nẻ, lộ ra vực sâu không đáy kinh khủng.

Quần áo của anh ướt đẫm máu, áo chống đạn bên trong chiếc áo sơ mi trắng cũng dính đầy chất lỏng màu đỏ, đan xen và nhòe dần, giống như một tấm vải rách khổng lồ. Anh tựa như một cơn ác mộng vừa mới bò ra từ địa ngục.

Thấy không thể kéo Điền Yên ra ngoài, tay phải anh giơ súng nhắm ngay đầu Đàm Tôn Tuần. Điền Yên cao giọng gào thét: “Không muốn! Không muốn! Đừng!”

Ngón tay của anh nhanh chóng đặt lên cò súng, ấn xuống.

Ngón tay của anh nhanh chóng đặt lên cò súng, ấn xuống. Tiếng súng trong dự đoán không vang lên, chỉ truyền tới một tiếng ‘tách’ yếu ớt.

Không có đạn.

Trên mặt Bàng Kinh Phú hiện lên một nụ cười quái dị, kéo theo vết máu đông đặc ở khóe miệng.

Điền Yên chưa kịp thở phào, chỉ thấy anh cầm thân súng, nhanh chóng xoay khẩu súng trong tay, giơ tay cầm cán súng lên và dùng sức đập vào đầu Đàm Tôn Tuần!

“Không! Không không không!”

Từng tiếng va chạm nặng nề liên tiếp nhau, Điền Yên bị kéo nửa người ra ngoài, cô có thể cảm nhận được cơ thể anh truyền đến lực đánh nặng như thế nào. Cơ thể Đàm Tôn Tuần không ngừng ngã xuống đất, xương đầu va chạm với vỏ ngoài kim loại cứng rắn, mặc cho những cú đánh liên miên bất tuyệt đánh ngã cậu ta, cho đến khi hoàn toàn mất đi phản kháng.

Tiếng va chạm đi đôi với tiếng khóc lóc gào thét đến chảy nước mắt nước mũi của Điền Yên, cô càng hét thảm, Bàng Kinh Phú càng ra sức đập.

Trong ánh mắt tức giận mất lý trí, mỗi một lần vung tay giống như là đang trút cơn giận trong lòng. Tính luôn cả phần phản bội kia của cô, trả hết lên trên người cậu ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận