Chương 124

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 124

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mai viên.
Đình các được màn che bao quanh, ngăn cản khí lạnh xâm nhập.
Trong đình, bên cạnh bàn cờ, Hoàng đế hứng thú dào dạt chờ Đoan Tĩnh hạ cờ.
Đoan Tĩnh cắn môi trầm ngâm, bàn tay nhỏ xinh nắm quân cờ, tay áo kéo lên để lộ nửa đoạn cổ tay trắng nõn, mày nhíu chặt, chần chờ hồi lâu.
Hoàng đế không đành lòng nói, “Hay là, ta nhường nàng đi trước ba bước nhé?”
Đoan Tĩnh tức giận ngẩng đầu, giọng nói mềm mại nhưng ngữ khí kiên định, “Con chơi được.”
Hoàng đế nắm tay lại thành nắm đấm để lên môi, cố nén ý cười.
Chơi cờ vây có thể thấy được tâm tư và tính tình của người chơi cờ.
Nếu bàn về tâm tư kín đáo, tám trăm Đoan Tĩnh cũng không bằng tâm nhãn của Hoàng đế.
Nhưng nếu bàn về tính cách, đương nhiên Hoàng đế không thể đơn thuần, thiện lương như Đoan Tĩnh được.
Nàng thận trọng nội liễm, tính tình cũng hòa đồng, không thích tranh đua, có thể nhìn ra một vài điều từ phong cách chơi cờ của nàng, nàng thích cố thủ địa bàn của mình, ngoan ngoãn, chẳng hề có chút lực công kích nào.
Nhưng nàng lại vô cùng thận trọng, tiến bộ rất nhanh, nàng chưa từng rơi vào bẫy của hắn lần thứ hai.
Cũng sẽ không làm những thủ đoạn linh tinh như làm nũng bán manh, cầu xin hắn thủ hạ lưu tình.
Kết quả chính là, Hoàng đế không nhường một chút nào, Đoan Tĩnh tiến bộ từ thua tanh bành ngay từ nước cờ đầu tiên đến thua từ nước cờ thứ ba, thứ năm.
Đương nhiên, trong lúc đó Hoàng đế cũng âm thầm thủ hạ lưu tình, nhưng quả thật Đoan Tĩnh cũng tiến bộ.
Ván cờ này cuối cùng Đoan Tĩnh vẫn thua sau ba nước đi.
Đoan Tĩnh hơi uể oải, Hoàng đế đau lòng nắm lấy tay làng xoa bóp, “Được rồi, ngồi lâu mệt. Chúng ta đi ngắm mai, thuận tiện phái cung nhân hái một ít hoa, rửa sạch phơi khô để ủ rượu hoa mai, chôn xuống đợi sau này uống, nhất định là rất thú vị.”
Đoan Tĩnh nghe vậy thì cảm thấy rất có hứng thú, hai sáng lấp lánh, “Rượu hoa mai? Uống có ngon không?”
Hoàng đế gật đầu, “Hương rượu nhẹ nhàng, còn mang theo mùi mai, nàng nhất định sẽ thích.” Hắn vừa nói vừa nhận một chiếc áo choàng bằng vải nỉ màu đỏ thẫm từ trong tay Lục Y, khoác thêm lên người Đoan Tĩnh.
Sau đó hắn kéo nàng đứng dậy, xốc màn che lên, đi về phía Mai viên.
Tuyết còn chưa rơi, nhưng mai đã hé nụ, cành mai lưa thưa, nhìn rất thú vị.
Đoan Tĩnh mặc một bộ xiêm y hồng nhạt, bên ngoài áo choàng là lớp lông thỏ trắng muốt, khiến khuôn mặt của nàng nhìn càng nhỏ nhắn, ánh mắt vừa mang nét thuần khiết vừa mang nét quyết rũ mê người, những ngày tháng sống ở Sướng Xuân Viên là khoảng thời gian sống vô tư nhất kể từ khi trùng sinh.
Tâm tình thoải mái dễ chịu, đôi mắt không chất chứa nỗi buồn, các đường nét trên khuôn mặt sắc nét hơn, vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành dần hiện ra, dáng người ngày càng lả lướt, đường cong duyên dáng.
Nếu bây giờ nàng hồi cung, e là ngay cả Triệu Giai thị cũng phải ngẩn người.
Quả nhiên tình yêu là món mỹ phẩm dưỡng da tốt nhất.
Hoàng đế lôi kéo Đoan Tĩnh đi qua từng hàng mai, hắn hái một đóa mai xuống cài lên tóc nàng.
Mùi mai vàng nịnh mũi tỏa ra khắp bốn phía, làm nền cho sự xinh đẹp của Đoan Tĩnh.
Hoàng đế mím môi, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi, hắn dẫn nàng vừa đi dạo vừa thưởng thức mai, cuối cùng vẫn nói ra vấn đề.
“Sắp đến cuối năm rồi, Thái tử thường xuyên chạy đến Sướng Xuân Viên, khuyên trẫm hồi cung ăn tết…” Hoàng đế còn chưa nói hết câu.
Đoan Tĩnh đã hiểu rõ trong lòng, nàng nghiêng đầu nói, “Vậy ngài trở về đi.”
“Ta không yên tâm về nàng.” Hoàng đế nắm tay nàng nói.
Đoan Tĩnh nhìn hắn, “Không cần lo lắng cho con, nếu ngài hồi cung, thuận tiện mang luôn đống y phục mấy ngài trước con mới làm về cho ngạch nương, đừng nói với bà ấy do con làm, cứ nói là Nội vụ phủ phát là được.”
“Còn con… đành không về vậy.” Đoan Tĩnh rũ mắt nói.
Nàng sợ nếu quay về cung, , sẽ quên mất lời hứa của bản thân, nàng sẽ không muốn rời khỏi ngạch nương nữa.
Hoàng đế cũng đoán được suy nghĩ của Đoan Tĩnh, nhưng hắn đã có ý tưởng từ lâu, “Không về thì không về, ta ở đây ăn tết cùng nàng.
Đoan Tĩnh kinh ngạc, khuyên nhủ, “Ngài ở Sướng Xuân Viên cùng con đã lâu, Hoàng tổ mẫu, còn có Thái tử và các ngạch nương đều thương nhớ ngài. Ngài nên quay về với họ. Kiểm tra công khóa của các a ca, quan tâm sinh hoạt của các công chúa, làm những điều mà một a mã nên làm…”
Đoan Tĩnh nghiêm túc nhìn hắn, nhẹ giọng nói, “Con không thể cứ mãi tham lam độc chiếm tình yêu của ngài… Hoàng A Mã, con không muốn các công chúa khác cũng giống mình, thậm chí còn không nhớ rõ mặt ngài lúc còn bé.”
Đôi mắt Hoàng đế xoay chuyển.
“Mấy tháng này ngài luôn ở cạnh con, như vậy là đã đủ rồi. Ngài hồi cung đi, con ở đây chờ ngài.” Đôi mắt thuần khiết của Đoan Tĩnh nhìn chằm chằm vào Hoàng đế, giọng nói mềm mại nhưng lại mang theo sự cứng cỏi. Hoàng đế ôm nàng vào lòng, sau một hồi trầm mặc mới nhẹ giọng nói, ”
Thật xin lỗi.”
Nếu lúc trước có thể yêu nàng nhiều hơn chút, có khi nào nàng sẽ không ngoan ngoãn hiểu chuyện thế này không. Hắn nguyện ý để Đoan Tĩnh bá đạo hơn chút, lôi kéo làm nũng không cho hắn rời đi, mà không phải săn sóc suy xét đến cảm xúc của những người khác.
Nhưng có lẽ đây chính là một trong những lý do hắn yêu nàng, sự lương thiện của nàng là điều thuần túy nhất trong thâm cung.
Đoan Tĩnh nghe thấy Hoàng đế nói vậy, bèn chậm rãi vòng tay quanh eo hắn, hai mắt nhất thời chua xót, nàng vẫn luôn khát vọng tình thương của cha, mặc dù không giành được tình thương bằng cách như tưởng tượng, nhưng nàng sẽ thử trân trọng nó.
Quý trọng tình yêu có thời hạn này.
Nhưng dù sao Hoàng đế vẫn không nỡ rời xa Đoan Tĩnh.
Hôm sau, Đoan Tĩnh nghe nói Hoàng đế đã hạ chỉ, năm nay sẽ ăn tết ở Sướng Xuân Viên.
Hắn còn phái người hồi cung đón đoàn người Hoàng thái hậu, định để bà ấy vào Thọ Huyên Xuân Vĩnh điện ở Sướng Xuân Viên.
Thái tử thì ở hoa viên phía tây của Sướng Xuân Viên, đây là nơi Hoàng đế cố ý để lại cho Thái tử, từ đó có thể thấy rõ Thái tử được Hoàng đế thiên vị thế nào.
Còn các a ca khác đang trong độ tuổi đi học, từ Đại a ca đến Thập a ca, sẽ ở Vô Dật Trai để học tập.
Đa số các công chúa đều còn quá nhỏ tuổi, chưa được sáu tuổi, nên Hoàng đế chỉ chỉ định Tứ công chúa và Ngũ công chúa cùng nhau đến Sướng Xuân Viên.
Còn Đoan Tĩnh cũng bị Hoàng đế nhân cơ hội lần này, đục nước béo cò bí mật đưa vào danh sách, để nàng có một lý do chính đáng xuất hiện ở Sướng Xuân Viên.
Ngũ công chúa lớn lên bên cạnh Hoàng thái hậu từ nhỏ, không cần nói cũng biết nàng ta đương nhiên sẽ ở lại Thọ Huyên Xuân Vĩnh điện cùng với Hoàng thái hậu rồi.
Tứ công chúa thì được sắp xếp ở Vân Nhai quán đằng sau điện của Hoàng thái hậu.
Còn Đoan Tĩnh, đương nhiên là ở cùng với Hoàng đế rồi.
Hoàng đế lấy lí do thân thể nàng yếu ớt cần tĩnh dưỡng nên sắp xếp cho nàng ở Nhụy Châu viện cách thư viện Thanh Khê không xa.
Nhụy Châu viện nằm trên một hòn đảo nhỏ ngay phía sau hồ, vị trí sâu và hẻo lánh, người ngoài rất khó vào, là nơi thích hợp nhất để giấu nàng đi.
Ngày ngày âm thầm đồng giường cộng chẩm chung với Đoan Tĩnh ở thư viện Thanh Khê.
Ý chỉ của Hoàng đế vô cùng vẹn toàn, trên cơ bản tất cả hài tử đều được đề cập đến, chỉ có Bát a ca và Nhị công chúa là không có tên trong ý chỉ của hắn.
Lúc Đoan Tĩnh biết tin, đã là chiều ngày hôm sau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận