Chương 1244

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1244

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chúng tôi không có giúp lớn đội trưởng Lý cái gì, đều là lớn đội trưởng giúp chúng tôi.” Có người cười nói.

“Thế thì mọi người giúp đỡ lẫn nhau.” Thẩm Y Y cười nói, thấy Nhị Bảo lại nâng hành lý lên tiếp, cô bèn cười chào tạm biệt với bọn họ: “Chúng tôi về nấu cơm ăn trước, có rảnh sẽ tới chơi.”
“Được rồi!” Đám người dõi mắt nhìn bọn họ trở về, lại thấy lớn đội trưởng Lý của bọn họ đi theo bên người cha mẹ tựa như đã trở về một đứa bé. Vác nhiều đồ vậy, nhưng lúc ánh mắt nhìn sang cha thì hiếu thắng nhấc lên nhấc xuống hành lý trên người. Nhưng khi chuyển hướng sang mẹ cậu thì vẻ mặt đã sụp đổ, giống như đang nói với mẹ cậu là “nặng quá”.
Đám người không hẹn mà cùng dời ánh mắt nhìn về phía mẹ Trâu. Mẹ Trâu quả thật đã mất hết mặt mũi gặp người, cười ngượng ngùng một tiếng rồi trở về nấu cơm, chạy biến.

Nhị Bảo vừa vào cửa, đã thở phù phù ném hết mấy thứ trên người xuống, đầu mướt đầy mồ hôi nói: “Khiến ông đây… khiến con nóng chết rồi!”
Nhị Bảo đối diện với ánh mắt của cha cậu, không phục sửa lời, muốn đi tìm mẹ cậu cáo trạng thì nghe thấy mẹ của cậu bật cười.
Nhị Bảo: “???”
“Mẹ!” Nhị Bảo gọi cô. Sao mẹ cậu lại phản bội thế? Nhìn thấy cậu bị cha ức hiếp lại còn cười ra tiếng?
“Không chỉ là bởi vì con.” Thẩm Y Y nói xong, chỉ vào Nhị Bảo nói với Lý Thâm: “Là bởi vì con với anh!”
“Chuyện gì thế?” Lý Thâm gạt mấy sợi tóc lòa xòa vì thấm mồ hôi dính trên trán, đưa một bình nước cho cô, hiểu rõ hỏi: “Vừa rồi lúc anh tìm chỗ đậu xe, các thím các chị nói với em cái gì?”
Thẩm Y Y nhận nước, ngửa đầu uống một ngụm, ra hiệu vào Nhị Bảo một cái: “Anh hỏi con, nói cái gì!”
Lý Thâm nhìn qua Nhị Bảo, vẻ mặt Nhị Bảo nghi vấn: “Con thì có thể nói cái gì với bọn họ? Chúng con với bọn họ nhiều lắm là ngày thường gặp nhau thì chào một tiếng hoặc là hỗ trợ khiêng mấy cái bình gas, lui tới cũng không nhiều, con còn rất bận rộn!”
“Con thật sự không có nói?” Thẩm Y Y buồn bực.
Nhị Bảo thấy mẹ cậu thế này, cũng không nén được hoài nghi rằng có phải mình vô tình nói cái gì hay không, nhưng cố gắng ngẫm nghĩ lại một hồi, vẫn là không có: “Thật sự không có!”
Thẩm Y Y hừ một tiếng, nheo mắt nhìn cậu bé nói: “Nhưng bọn họ nói con là bị mẹ và bố con ngược đãi mà lớn lên, còn nói bố con rất bạo lực, là người bạo lực nhất toàn thôn!”
Lý Thâm: “???”
Nhị Bảo: “???”
“Bố và vợ bố ngược đãi con, bố còn là người bạo lực nhất toàn thôn?” Lý Thâm bị tức đến bật cười.
“Con hồi nào…” Nhị Bảo đột nhiên nhớ lại, ngày đó cậu đang quét dọn vệ sinh, mẹ Trâu có đến… Dường như thật sự có nói, nhưng đây là một hiểu lầm mà!
“Hiểu lầm!” Nhị Bảo vội vàng hô.
“Sao là hiểu lầm được?” Lý Thâm hỏi lại, rất có dáng vẻ nếu Nhị Bảo không nói ra được nguyên do cớ sự, anh thật sự sẽ sử dụng thủ đoạn bạo lực, tự chứng tỏ chắc nịnh lời đồn anh bạo lực.

Bình luận (0)

Để lại bình luận