Chương 1247

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1247

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thật!” Nhị Bảo kích động hơn cả mẹ cậu, thấy quần áo của cha bị dính bẩn, thúc giục cha nhanh chóng đi tắm rửa, thay quần áo khác.
Chờ Lý Thâm sửa soạn xong, hai vợ chồng ngồi trên xe của Nhị Bảo.
Mẹ Trâu và các gia quyến khác nghe được tin tức thì rất kinh ngạc: “Hôm nay cũng không phải là ngày lễ gì…”
Con trai của bà ấy trở về cùng với Nhị Bảo, cười giải thích với bà ấy: “Hôm nay chúng ta là dính lây ánh sáng của bố mẹ lớn đội trưởng Lý, bố mẹ cậu ấy quyên tặng cho lớn đội không ít vật tư mới có được cơ hội!”
Đám người: “???”
Sân huấn luyện là một vùng đất trống bao la, bốn phía có đường cảnh giới, ngoại trừ nhân viên nội bộ thì không ai có thể đi vào, Lý Thâm và Thẩm Y Y chỉ có thể đứng bên ngoài quan sát. Có điều tầm mắt vòng ngoài cũng không tệ, có thể nhìn thấy từng chiếc máy bay tiêm kích lóa mắt, cực ngầu và xe kéo, cùng với các phi công tham dự huấn luyện. Các phi công mặc thuần một màu trang phục huấn luyện và mũ giáp. Trong tình huống các thân hình của các phi công đều không chênh lệch nhiều, có chút khó phân biệt được ai với ai!
“Anh Thâm, Nhị Bảo là người phía trước.” Cuối cùng Thẩm Y Y đã tìm ra Nhị Bảo rồi, hơi kích động chỉ vào Nhị Bảo nói với Lý Thâm.
Lý Thâm buồn cười, nhìn cô: “Anh thấy từ lâu rồi!”
Thẩm Y Y thả tay xuống, cố ý nói: “Em còn tưởng rằng anh không nhận ra con của anh nữa đó?”
“Nói cái gì đó?” Lý Thâm búng nhẹ vào đuôi lông mày của cô, tức giận nói: “Đó là con trai anh!”
“Anh cứ mạnh miệng.” Thẩm Y Y nói: “Nhị Bảo ở đây, anh chắc chắn sẽ nói không nhận ra nó.”
Lý Thâm: “…”
Đài chỉ huy truyền lệnh, phi công lần lượt bước lên máy bay tiêm kích, Lý Thâm và Thẩm Y Y nhìn thấy Nhị Bảo ngồi lên chiếc thứ nhất, sau khi điều chỉnh tốt vị trí thì cậu bỗng nhiên hất hất cái cằm về phía Lý Thâm, Thẩm Y Y, làm một động tác giơ nắm đấm. Cách mũ giáp, Lý Thâm và Thẩm Y Y thấy không rõ ánh mắt của cậu lắm. Nhưng có thể cảm nhận được cậu vào khoảnh khắc này tự tin đến thế! Kiêu hãnh tới vậy! Hăng hái thế này!
Tiếng ầm ầm giống như sét đánh vang lên, Nhị Bảo điều khiển chiếc máy bay tiêm kích thứ nhất bắt đầu chạy đi. Giống như một mũi tên, bắn thẳng lên trời cao.
Ngay khoảnh khắc đó, khung cảnh hùng tráng, cực kỳ chấn động!
Thẩm Y Y nắm tay Lý Thâm bỗng nhiên siết chặt, nếu không phải sợ gây mất trật tự, cô sẽ kích động tới mức muốn thét lên: “Anh Thâm, Nhị Bảo!!!”
Lý Thâm ngước nhìn bầu trời, khóe môi mỉm cười!
Thẩm Y Y được anh ôm vai vào lòng, bỗng nhiên xúc động muốn khóc, ánh mắt nhìn về phương hướng chiến cơ. Theo chỉ lệnh, từng chiếc chiến cơ đã xông lên trời xanh, nhưng Thẩm Y Y tìm kiếm được chiếc phi cơ của Nhị Bảo rất chuẩn xác. Chờ Lý Thâm kịp phản ứng, trước ngực đã có thấm một vùng nước mắt rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận