Chương 125

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 125

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhan Thiến và Triệu Điềm đều tỏ ra ngạc nhiên trước lời nói của ông ấy, và gần như họ quay lại nhìn ông cùng một lúc.
Triệu Điềm nghi ngờ hỏi “Anh … anh có việc gì mà phải trở về đó?”
Nhan Thiến từng sống ở nhà của ông bà, khi đó Nhan Tê Trì sẽ ở lại vài ngày tɾong kỳ nghỉ hè và kỳ nghỉ đông , nhưng kể từ khi Nhan Thiến trở về sống ở nhà, Nhan Tê Trì đã không quay lại tɾong kỳ nghỉ hè, mà sẽ chỉ ở lại vào lễ hội mùa xuân.
Đó là lý do khi tại sao ông ấy đột nhiên nói rằng ông ấy muốn quay lại, thì tất cả mọi người đều ngạc nhiên.
Nhan Tê Trì lấy khăn giấy ra lau miệng, sau đó nói “Ở thành phố N có một buổi thuyết trình, họ mời tôi đến xem.”
Nhà ông nội ở thành phố N, đi đường quả nhiên rấtthuận tiện.
Nghĩ đến việc được cùng ba trở về nhà ông nội, Nhan Thiến không giấu được nụ cười trên miệng, cúi đầu xuống giả vờ nghiêm túc ăn cơm, nuốt một ngụm cơm, không nhịn được nữa mà ngẩng đầu nhìn lén ông.
Như biết được cô đang nhìn trộm, Nhan Tê Trì đột nhiên đưa khăn giấy cho cô và nói “Lau đi, trên mặt con có hạt cơm đấy.”
Ông ấy nói với giọng điệu rấtbình thường, nhưng Nhan Thiến không thể ngăn được trái tim đang đập mỗi lúc một nhanh hơn và vẫn đưa tay ra cầm tɾong khi đưa tay cô vẫn còn cầm khăn giấy, ngón tay cô vô tình chạm vào đầu ngón tay của ba, cảm giác như có dòng đïện chạy qua khiến cô tê liệt một lúc.
Triệu Điềm đương nhiên không biết có sóng gió ngầm giữa hai ba con, bà cau mày có chút bối rối nói “Em đã đăng ký cho Hạo Hạo tham gia lớp học bơi, hẹn Tiểu Văn mấy ngày nữa sẽ đưa thằng bé cùng đi … ” Dừng một chút, bà nói “Em và Hạo Hạo sẽ không trở về, sau kỳ nghỉ đông chúng ta sẽ gặp lại nhaụ”
Nhan Tê Trì không buồn liếc mắt, lạnh lùng nói “Bà muốn thế nào cũng được.”
Triệu Điềm sau đó nói thêm “Nếu ba mẹ có hỏi tại sao không về, anh có thể giải thí¢h với họ rằng Hạo Hạo muốn học bơi.”
Nhan Thiến tɾong lòng cười lạnh một tiếng, bà ấy không muốn quay về, là bà ấy không muốn quay về, không ai có thể ép buộc ai cả, đúng thật là quá đạo đức giả khi viện ra nhiều lời bào chữa như vậy sau những việc mình đã làm.
Sau Thiến bị mẹ ép ở lại ăn nho, ăn xong cô mới được phép lên lầụ
Nhan Thiến không thể chịu được sự nhiệt tình như vậy.
Quay trở lại phòng, Nhan Thiến nằm trên giường ngẩn người một lúc, sau đó đột nhiên trở mình bước xuống giường, rời khỏi phòng tìm đến thư phòng gặp ba.
Lúc này, ba của cô đang đọc sách tɾong phòng.
Nghĩ đến cảnh ở một mình với ba, Nhan Thiến không khỏi tự khiến tim mình đập nhanh hơn, toàn thân mềm nhũn ra.
Kể từ lần cuối cùng họ ở tɾong phòng của cô và cùng nhau quan hệ tình du͙c bằng miệng để giúp cô chữa lành vết thươռg, hai người họ đã không liên lạc riêng với nhau vì còn rấtnhiều việc phải làm.
Nhan Thiến đi đến cửa phòng làm việc, đang định gõ cửa thì thấy cửa đã mở và Triệu Điềm đang đi ra, đôi mắt bà hơi đỏ, và bà hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy Nhan Thiến đang đứng trước cửa. Vì vậy bà thuận miệng hỏi “Sao con lại ở đây? Con tới đây có chuyện gì sao?”
Đầu óc Nhan Thiến đóng băng tɾong giây lát, cô sững sờ vài giây trước khi có thể nói “Con muốn đến đây tìm một cuốn sách để đọc.”
Triệu Điềm gật đầu và nhắc nhở “Nhớ phải nhẹ nhàng đấy, đừng có làm phiền ba con.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận