Chương 125

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 125

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tĩnh Đình bước về phía trước, đôi giày vải dẫm lên vụn mái ngói, viên gạch phát ra tiếng nứt toạc. Tùng Nhai đi phía sau cũng kịp thời đuổi kịp.

“Sư phụ, ngài đang muốn tìm thứ gì sao? Mọi đồ đạc trong từ đường đã được chuyển hết xuống dưới chân núi rỏi ạ.”

“Không phải tìm mấy cái đó.”

Tĩnh Đình ngồi xổm xuống, nhặt vụn mái ngói trên mặt đất lên, ném sang một bên. Tùng Nhai cũng tới hỗ trợ, mơ hồ nhớ lại, nơi này hình như là thiên điện, bình thường chỉ dùng để siêu độ hồn phách, trong thiên điện có một cái lò luyện cao hai mét.

Bây giờ đến sàn nhà được lát từ đá cũng đã vỡ vụn lỗ chỗ, thì cái lò luyện kim loại kia chắc cũng đã bị đạp thành mảnh nhỏ.

Tĩnh Đình càng đào càng nhanh, ngón tay bị đám gạch đá rạch ra vài vết thương, ông ta vẫn duy trì vẻ nghiêm túc, chỉ lo nhìn chằm chằm đồ vật trên mặt đất.

“Sư phụ, để con làm cho, sư phụ, ngài đừng nhúc nhích.”

Tĩnh Đình phất tay đuổi anh ta đi, đột nhiên nhìn thấy một thứ trông giống kim loại bằng đồng hình tròn dưới đống gạch đá đổ nát. Khí cụ màu đồng có vẻ cổ xưa, mặt trên còn được điêu khắc rất nhiều phù chú, chỉ lớn bằng một cái nắm tay, nhưng lại nặng trĩu.

Trên khí cụ không có chốt mở nào, khiến người nhìn nhất thời không nghĩ ra vật này dùng để làm cái gì.

“Đây là vật gì?” Tùng Nhai chưa bao giờ nhìn thấy thứ này.

Tĩnh Đình lại coi nó như bảo vật, lau sạch tầng bụi đất phía trên, cẩn thận cất nó trong vạt áo đạo bào: “Lò luyện.”

Tùng Nhai đứng dậy theo ông ta, thấy ông ta không còn gì lưu luyến, đi thẳng xuống dưới chân núi: “Về thôi.”

“Sư phụ.” Tùng Nhai đột nhiên có dự cảm bất an, nghĩ đến sai lầm lúc trước mình phạm phải, lại nghĩ tới thứ đồ vật vừa rồi trong tay Tĩnh Đình, không nhịn được tò mò lẫn sợ hãi mà hỏi: “Đồ vật là thứ gì? Nếu là lò luyện, không phải nên dùng để siêu độ hồn phách sao? Ngài ——”

“Chớ có lắm miệng.”

Tùng Nhai im bặt.

Anh ta nhớ lại cảnh tượng lúc trước khi mình thiếu chút nữa thành ma. Lúc đó, anh ta đã nhìn thấy trong một quyển sách cổ, trong đó viết cách để thành tiên, dùng hồn phách để tu luyện, kết hợp với thi thể của động vật, trải qua tinh luyện, tụ tập tà niệm khổng lồ, dùng để gia tăng tu vi.

Cuối cùng, anh ta tu luyện đến tẩu hỏa nhập ma, không những không thành tiên, còn thiếu chút nữa đã biến thành ác quỷ tội ác tày trời.

“Sư phụ! Những năm gần đây, đồ đệ ngày đêm trợ giúp, siêu độ cho nhóm hồn phách, chính là vì muốn đền bù cho những sai lầm lúc trước. Ngài chớ tin tưởng vào con đường thành tiên này, cẩn thận phải chịu nỗi khổ phản phệ!”

“Im miệng!” Tĩnh Đình lạnh giọng quát, một con mắt còn lại bộc lộ rõ bộ mặt hung ác. Từ khi mắt trái của ông ta bị thương, từ bi độ lượng trong mắt ông ta đã một đi không trở lại.

“Ngươi cũng biết, toàn bộ Đạo giáo trong khắp thiên hạ, hiện nay lấy lời ta nói hiệu lệnh! Hiện giờ ta đã bước nửa chân vào cánh cửa tiên môn, lúc trước ta còn ngại sáu người kia sẽ làm gián đoạn con đường thành tiên của ta. Bây giờ, ta tuổi tác đã cao, nếu như còn không thành tiên, tất nhiên chỉ đi lên tử lộ giống như bọn họ!”

“Sư phụ! Chuyện này quá vớ vẩn! Lúc trước chẳng phải ngài vẫn luôn dạy đồ đệ, không thể một lòng muốn thành tiên, ngài biết rõ thành tiên là chuyện gần như không có khả năng. Cho dù ai đi lên con đường này, nhập ma đều là chuyện sớm hay muộn!”

Tĩnh Đình hừ lạnh: “Nhập ma? Nếu thành tiên nhất định phải trải qua quá trình này, vậy Tĩnh Đình ta đấy cũng nhất định có thể vượt qua!”

Tùng Nhai kính yêu sư phụ mình, anh ta cũng từng hứa hẹn, nhất định sẽ trợ giúp sư phụ thành tiên, nhưng anh ta không thể trơ mắt mà nhìn Tĩnh Đình đi lên con đường thành ma mà chính anh ta đã từng đi qua. Nhưng nếu thành tiên thật sự chỉ có một con đường này để đi…… Vậy anh ta, cũng muốn dứt khoát kiên quyết trợ giúp sư phụ.

Tới thời gian nghỉ giải lao ăn cơm chiều, Hạnh Mính mang cái đệm dùng trong tiết thể dục trả lại kho hàng. Một mình cô tay cầm bốn cái cũng không hề thở dốc.

Trên sàn nhà trong kho hàng chất đầy đệm cát, đến nơi đặt chân địa cũng không có. Hạnh Mính nhét cái đệm trong tay mình vào, rồi lại bắt tay chăm chỉ thu dọn nơi này, đem mấy quả bóng rổ bị vứt lung tung cất gọn vào trong sọt. Một cái nhà kho toàn thiết bị lộn xộn, được cô thu dọn sửa sang lại như vậy trông có vẻ sạch sẽ hơn nhiều.

Đại khái là do trách nhiệm của một ủy viên thể dục đi, Hạnh Mính càng thu dọn càng chăm chỉ, cả người mệt đến đổ mồ hôi.

Chờ cô vỗ vỗ tay hoàn thành, tính toán mở cửa rời đi, vươn tay đẩy cửa kho hàng ra ngoài —— “Loảng xoảng!”

Cánh cửa bị kẹt lại, từ khe cửa có thể nhìn thấy một đoạn dây xích.

Cửa bị khóa! Cô còn bị nhốt bên trong!

“Nè!” Hạnh Mính đập cửa, xuyên qua khe cửa, hét to gọi người bên ngoài: “Tên nào không có mắt vậy, bên trong còn có người mà!”

Cánh cửa kho hàng đối diện với hàng rào chắn trên con đường ra sau núi, chỉ cần không có việc gì phải tới nhà kho thể dục, thì căn bản không có ai rảnh rỗi đi qua nơi này.

Nhưng bây giờ đang là tiết tự học buổi tối, sao lại có người đi đến đây?

Hạnh Mính quay đầu, nhìn thoáng qua cửa sổ nhỏ duy nhất trong kho hàng. Cái cửa sổ đó chỉ dài tầm cánh tay cô, vừa nhỏ vừa hẹp.

Cô chưa từ bỏ ý định đập cửa, muốn tạo ra chút tiếng động. Đập lên tấm cửa sắt vài cái, bàn tay cô đã tê rần, lại dùng chân đá, ngón chân cũng đá tới phát đau.

Hạnh Mính nhận mệnh ngồi trên tấm đệm lót thể thao, ngửa đầu nhìn trần nhà mốc meo, ngẩn người há miệng, không biết nên làm như thế nào bây giờ.

Chẳng lẽ cô phải thực sự ở lại nơi này cả đêm sao? Trời lạnh như vậy, cô sẽ bị đông lạnh đến cảm mạo mất.

“Bạn học Hạnh.”

“A!”

Hạnh Mính nhảy dựng lên, trốn sau sọt bóng rổ, giống như vừa gặp quỷ, ôm đầu ngồi xổm xuống. Đôi mắt nai kinh hoảng trừng lớn, nhìn Nguyên Tuấn Sách đứng ở cửa.

Anh mặc đồng phục, quần áo tinh tế không có một chút nếp uốn, hai tay rũ bên người, gương mặt tuấn tú chẳng để lộ chút cảm xúc. Tuy lúc này Nguyên Tuấn Sách trông có vẻ thả lỏng thư thái, không để lộ bất kì biểu cảm dư thừa nào, nhưng lại cho người đối diện cảm giác như đnag bị uy hiếp.

“Tôi nghe thấy tiếng cậu kêu.” Thính giác của Nguyên Tuấn Sách rất tốt, còn đặc biệt nhạy cảm với giọng nói của Hạnh Mính: “Cậu không ra được sao?”

“Cậu đừng tới đây! Hu hu cậu đừng tới đây!” Hạnh Mính sắp sợ đến phát khóc, lại nhớ đến chuyện anh không thể hiểu được hay đồng cảm với những cảm xúc trong nước mắt, có khóc cũng vô dụng.

Nguyên Tuấn Sách càng bước đến gần cô, dáng vẻ không coi ai ra gì, căn bản không nghe lời từ chối từ cô, ngược lại còn mỉm cười nói: “Tôi có thể giúp bạn học Hạnh đi ra ngoài. Vì sao bạn học Hạnh không đến cầu xin tôi?”

“Hu hu hu! Cậu đừng tới đây mà!” Hạnh Mính sợ tới mức ngã ngồi trên mặt đất, Nguyên Tuấn Sách đã đi đến trước mặt cô, cong lưng, nhìn cô giống như đang nhìn một con mèo con sợ sệt trốn đông trốn tây. Ánh mắt mang theo thú vị, tìm tòi nghiên cứu, còn xen lẫn chút khát vọng muốn chiếm hữu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận