Chương 125

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 125

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Ngô Uyển Uyển đưa con và mẹ ra ngoài mua đồ, khi về nhà, Ngô quả phụ đưa Ái Uyển sang nhà hàng xóm chơi, cô ấy về nhà trước để cất đồ, đã thấy Triệu Mạc ngồi trong phòng khách vẻ mặt đen tối.

“Hôm nay anh về sớm vậy?”

Anh buổi sáng đã nói là muốn ra ngoài có chút việc và chắc là về trễ.

Triệu Mạc ném vỉ thuốc đã bị biến dạng trong lòng bàn tay xuống bàn, hỏi:

“Đây là loại thuốc gì?”

Nhìn bộ dạng của anh, Ngô Uyển Uyển biết chắc là anh đã biết rồi:

“Thuốc tránh thai.”

“Sao em lại uống thuốc này, bác sĩ nói thời gian dài uống thuốc này không tốt cho sức khỏe. Em bắt đầu uống từ lúc nào?”

“Em mới uống, chỉ một viên sáng nay, em không muốn có bầu.”

Ngô Uyển Uyển rất bình tĩnh.

Trái tim Triệu Mạc đau nhói, trước đây cô luôn tự nói muốn sinh con cho anh, nhưng bây giờ lại nói không muốn mang thai… cô không muốn mang thai đứa con của chính mình.

“Uyển Uyển, có phải vì anh đối xử với em không tốt?”

“Không, anh rất tốt với em, anh đã cho em mọi thứ mà em chưa từng nghĩ tới, một cuộc sống không lo cơm ăn áo mặc và không cần đi làm cũng có tiền tiêu.”

Đây không phải là những điều cô từng nghĩ đến khi còn ở nông thôn.

“Vậy thì tại sao em lại…”

“Em chỉ không muốn sinh thêm đứa nữa.”

Ngô Uyển Uyển cúi đầu, giọng nói nghẹn ngào nức nở:

“Em không muốn nuôi con một mình…”

Có mẹ trông giúp Tiểu Ái Uyển, nhưng Triệu Mạc thỉnh thoảng không ở nhà, cô luôn có cảm giác mình là mẹ đơn thân, anh vẫn ở bên cô khi cô cho sinh ra Ái Uyển, nhưng nếu cô ấy mang thai một đứa trẻ khác, anh ấy chắc chắn sẽ không có thời gian để đi cùng cô ấy.

Mỗi lần cô đưa Ái Uyển đi mua sắm, và khi cô đi ra ngoài và nhìn thấy một gia đình ba người vui vẻ đi dạo, cô cảm thấy cô đơn.

“Em biết mình không nên đòi hỏi quá nhiều. Anh đã cho em một cuộc sống tốt đẹp, nhưng em thực sự không muốn sinh con và nuôi con một mình.”

Nước mắt Ngô Uyển Uyển lóng lánh, giống như sẽ rơi xuống ngay lập tức.

Triệu Mạc đau lòng và tự trách mình đã không chăm sóc tốt cho cô ấy, anh ấy đã nói rằng anh ấy sẽ cho cô ấy một cuộc sống tốt, nhưng anh ấy chưa bao giờ nghĩ đến liệu cuộc sống như vậy có phải là điều cô ấy muốn hay không.

Triệu Mạc đi tới, ôm Triệu Uyển Uyển vào lòng, dùng cả hai tay ôm chặt lấy cô:

“Uyển Uyển, là lỗi của anh, mỗi ngày anh đều bận rộn với sự nghiệp, quên mất em và con, sau này anh sẽ không như vậy nữa.”

Anh biết Uyển Uyển vẫn yêu anh như trước, nhưng chính anh đã không cho Uyển Uyển cơ hội này.

Cô ấy không thể nhìn thấy anh mỗi ngày, làm sao cô ấy có thể yêu chính mình?

Ngày hôm nay tuy tốt đẹp nhưng đã mất đi sự hồn nhiên như trước kia cả hai bên nhau.

Triệu Mạc đã từ chối rất nhiều liên hoan vô ích và phân phát công việc trong tay cho cấp dưới của mình.

Công ty lên sàn hay bán hàng ra nước ngoài, có thể giải quyết qua điện thoại thì anh không lộ mặt.

Trong thời gian này, Triệu Mạc cũng đưa Uyển Uyển đi xem nhiều biệt thự độc lập, và anh định đổi một hoàn cảnh tốt hơn cho người nhà.

Tuy nhiên, Ngô Uyển Uyển cảm thấy nơi trước đây không tệ, hàng xóm đều quen thuộc, mẹ mang con đi dạo cũng thoải mái.

Nhưng Triệu Mạc cảm thấy đứa trẻ sau này sẽ đi học, nếu phải chọn một trường học tốt hơn, thì chắc không sống ở chỗ bây giờ được, nếu đã quyết định chuyển nhà thì chọn một nơi tốt hẳn.

Hai người cuối cùng chọn một khu biệt thự xây quanh núi, mua một căn biệt thự đơn lập, không bán nhà đang ở, mấy người bàn bạc sau này nếu có rảnh thì về ở vài ngày.

Mọi thứ đang phát triển theo chiều hướng ngày càng tốt hơn, Triệu Mạc đã ở bên Ngô Uyển Uyển trong suốt Tết Âm Lịch, Ngô Uyển Uyển cũng thay đổi từ lãnh đạm đến ấm áp lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận