Chương 125

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 125

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau một hồi, cả người hắn đã tươi mới thoát tục, trở về hình tượng một Ôn Ngự sử tiêu sái lỗi lạc.
Oanh Nhi mang đồ ăn từ nhà ßếp ra đặt trên bàn, thấy cha chồng tuấn tú như xưa thì mặt nàng lại ửng đỏ, cùng hắn nhìn nhau mỉm cười, ngồi đối diện cầm đũa cùng dùng cơm.
Kế Oanh Nhi làm mấy món lần lượt là cà tím xào, đậu hũ sốt trứng, canh bầu, còn đặc biệt vì đón gió tẩy trần cho cha chồng mà xào thêm một mâm thịt. Ôn Trạm vui sướng không thôi, hắn nếm thử từng món rồi khen không dứt miệng.
“Oanh Nhi không hổ là nữ nhân khéo léo đảm đang, nàng làm gì cũng xuấtsắc. Mấy món cơm nhà này h0àn hảo về màu sắc lẫn mùi vị, nếu đem so với mấy tửu lầu lâu đời ở Kinh Thành thì cũng chẳng kém hơn là bao.”
Dù biết những lời ngọt ngào này chỉ là tâng bốc khích lệ nhưng cô nương câm vẫn thật sự vui vẻ, nàng bắt đầu suy nghĩ đến việc bữa cơm chiều nay nên nấu cho hắn món gì ngon ngon.
Hai người vui vẻ ăn xong bữa cơm, Oanh Nhi còn đang định cùng ý trung nhân thủ thỉ tâm tình khi cửu biệt tương phùng, muốn nói hắn hay nàng không bị câm và tâm sự những chuyện đã xảy ra tɾong nửa năm xa cách, rồi tính toán chuyện tương lai mai saụ
Nhưng nàng vừa dọn dẹp chén đũa thì nhà lại có khách, không ai khác chính là bà chủ Quế Chân vừa chuồn đến nhân lúc giờ nghỉ trưa quán cơm vắng khách.
“A Trạm, cuối cùng ngươi cũng được thả rồi Làm chuyện liều lĩnh tính mạng đến thế mà cũng không thèm thươռg lượng với ta, cũng không để ta giúp đỡ. Ngươi coi ta là người ngoài à? Có phải ngươi muốn ta trơ mắt nhìn ngươi chết không? ”
Quế Chân gõ cửa viện, sau khi nhìn thấy thanh mai trúc mã của mình thì hai mắt đẫm lệ, chạy tới nhào vào lồng ngực hắn khóc rống lên.
Ôn Trạm là thân nhân duy nhất của nàng còn sót lại trên đời, hai người bọn họ đều có mệnh số gập ghềnh, qua bao nhiêu năm đã thành tri kỷ của nhaụ
Nàng là người duy nhất biết rõ về thân thế và mối thù của Ôn Trạm, lúc hắn bị biếm ngục thì Quế Chân cũng lo lắng không kém gì một Kế Oanh Nhi đang si mê tình ái.
Mà sự hiểu biết của Quế Chân về Ôn Trạm, không phải là thứ mà một Kế Oanh Nhi vừa quen biết Ôn lớn nhân chẳng bao lâu có thể so sánh được.
Cô nương câm đứng một bên, nàng nhìn cha chồng ôm Quế Chân và hắn đang mỉm cười trấn an nàng ấy, hắn nói hắn không kể nàng nghe là vì hắn hiểu tính tình nàng, sợ Quế Chân sẽ vì nghĩ cách cứu hắn mà xài tiền lung tung.
Hắn còn nói hắn thươռg xót Quế Chân, hiểu được cuộc sống của Quế Chân chẳng dễ dàng gì nên không muốn liên lụy.
Hắn còn nói dù hắn chết đi thì vẫn muốn Quế Chân bình an sống qua ngày.
“Tiểu Mãn là người hiểu ta nhất trên đời, ngươi biết rõ ta đâu bao giờ tự tìm đường chết mà làm chuyện lấy trứng chọi đá, đúng không? Tất nhiên ta phải ủ mưu lâu dài, thấy có phần thắng thì mới dám ra tay, đúng chứ? Ngươi đừng khóc, chẳng phải bây giờ ta còn sống sờ sờ đây sao?”
Oanh Nhi im lặng, âm thầm giúp bọn họ đóng cửa viện lại rồi tự mình đi đến phường thêu cho kịp giờ làm công.
Nàng biết cha chồng mình với Quế Chân là chỗ quen biết cũ, nàng cũng tin tưởng nhân phẩm của Ôn Trạm.
Hơn nữa ra ngoài.
Quế Chân cũng đã hết lòng chăm sóc quan tâm nàng, không những thuê nàng đến phụ ßếp ở “Phúc Mãn Đường” mà những lúc rảnh rỗi nàng ấy còn dạy Kế Oanh Nhi tính sổ sách.

Bình luận (0)

Để lại bình luận