Chương 125

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 125

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chi Đạo không còn tin vào nhân phẩm của con người, không tin vào tình yêu, không tin vào những lời hứa hẹn, không tin tưởng hạnh phúc hay vui vẻ.
Cô đã có được khoản tiền cô muốn, vậy là đủ.
Chi Đạo thừa nhận, thành kiến mà cô dành cho Minh Bạch xuất phát từ sự không tự tin của chính cô.
Minh Bạch là trăng sáng khó gặp, là tuyết phương Nam. Tài năng và dung mạo của anh luôn được mọi người tán thành và thưởng thức, cũng không thiếu người khát vọng tình yêu của anh.
Vì sao Minh Bạch lại thích cô? Chi Đạo không hiểu, rốt cuộc điểm nào của mình hấp dẫn Minh Bạch? Bởi vì anh đã nhìn thấy thân thể cô, nên thiếu niên thanh xuân nảy sinh sự tò mò đối với người khác phái, bị ảnh hưởng bởi “người phụ nữ đầu tiên của mình” nên nhận nhầm đó là thích?
Người với người muốn ở chung phải dựa vào tính cách tương đồng và phải hấp dẫn lẫn nhau. Nhưng cô lớn lên bình thường, thành tích bình thường, gia cảnh cũng bình thường. Không có gì quá xuất sắc, chưa từng làm ra chuyện gì lớn lao, là người không có bản lĩnh, cũng chẳng phải hạc trong bầy gà, càng không có năng lực giải quyết vấn đề dễ dàng. Cô chỉ là một người bình thường trong muôn nghìn chúng sinh mà thôi.
Kẻ kiêu ngạo trời sinh lại bỗng nhiên tỉnh ngộ, Chi Đạo nhận ra mình thật ra cũng chỉ là con người bình phàm.
Minh Bạch im lặng thật lâu không nói chuyện. Chi Đạo cũng không rõ vẻ mặt của anh như thế nào, không biết anh có phải vẫn bình tĩnh tự nhiên như lúc trước hay không?

Ban đêm, sau núi sườn núi có gió lớn. Chi Đạo ngồi trên mặt cỏ khô ráo, làn gió nghịch ngợm đùa nghịch với sợi tóc của cô.
Đối với vài người, thích là hy vọng đôi bên có thể vẫn luôn ngọt ngào bên nhau.
Đối với vài người, thích là hy vọng người kia có thể rời khỏi vũng bùn là chính mình, càng thích thì càng hy vọng anh có thể buông tay rời đi.
Cho nên, có vài người rất kỳ quái, không yêu bạn nhưng lại không muốn buông tha cho bạn.
Cho nên, có vài người càng kỳ quái, yêu bạn nhưng lại buông tay bạn.
Chi Đạo dõi tầm mắt ra xa, ánh mắt nhìn xuống dưới chân núi, thành phố được bao bọc bởi ánh sáng rực rỡ, ngọn núi uốn lượn lặng lẽ trong bóng đêm bao bọc Xuân Thành tươi trẻ. Trăng khuyết tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt trên đỉnh đầu, cô ôm lấy đầu gối, phong cảnh trong đôi mắt giống như dòng sông ngân hà sáng lấp lánh.
Rốt cuộc Chi Đạo cũng mở miệng.
“Chúng ta chia tay đi.”
Minh Bạch vẫn ngồi im, hai tay vươn về phía sau, bàn tay chống lên mặt cỏ, ngẩng đầu nhìn ánh trăng, bình tĩnh hỏi: “Người nam sinh kia là ai?”
“Không có người khác.”
Minh Bạch lại hỏi: “Bài tập hôm nay đã làm xong chưa? Ngày mai giáo viên sẽ chọn ngẫu nhiên để kiểm tra đó.”
“…Đều đã làm xong hết rồi.”
“Những kiến thức mà giáo viên dạy trên lớp, em đã hiểu hết chưa? Anh đã biên soạn lại một phần, chờ đến khi về nhà sẽ đưa cho em, còn có bài thi của em anh cũng đã xem qua rồi, còn có chỗ nào em vẫn không nghĩ thông không…”
Chi Đạo lẳng lặng nhìn Minh Bạch: “Em nói chúng ta chia…”
Minh Bạch đột nhiên quay đầu, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm cô, đánh gãy lời nói của cô.
Lần đầu tiên, Minh Bạch nói tục trước mặt Chi Đạo: “Em con mẹ nó câm miệng.”
Chi Đạo trầm mặc cúi thấp đầu.
Gió vẫn tiếp tục thổi, qua một lát, Minh Bạch nhẹ nhàng vươn tay phải tới gần tay trái của cô, chậm rãi phủ tay mình lên đó, khi anh ngước mắt lên, ánh mắt nhu hòa như ánh trăng.
“Đêm nay chúng ta trở về muộn một chút nhé.”
Nói xong, Minh Bạch bỗng nhiên đè Chi Đạo dưới người, trao cho cô một nụ hôn mãnh liệt, từ môi cắn xuống cổ, hô hấp thô loạn. Ngón tay như sói đói như hồ vồ, xoa nắn bầu ngực thiếu nữ, bộ phận sinh dục bừng bừng sức sống đẩy đẩy hạ thân cô, giống như hai người đang làm tình, cọ xát lên xuống.
Chi Đạo nhìn thấy ánh mắt trong sáng của Minh Bạch dần bị nước bùn vẩn đục thay thế, ánh mắt đó như muốn hủy diệt cô, làm hỏng cô.
Chi Đạo chậm rãi nhắm mắt lại, cùng anh điên cuồng.
Cô nói: “Nếu không chúng ta làm luôn tại đây đi?”
Minh Bạch bỗng nhiên dừng toàn bộ động tác lại, đôi mắt phản chiếu bóng hình cô, hai tròng mắt như tuyết trắng lạnh lẽo.
“Em coi em thành cái gì? Rồi lại coi anh thành cái gì? Làm một lần thì chia tay một lần?”
Chi Đạo chỉ muốn cho Minh Bạch dễ chịu chút. Cô nhẹ nhàng rũ mắt: “Hoặc là… Anh muốn làm như thế nào liền làm thế đó.”
“Anh không cần những lời này của em.” Má lúm đồng tiền trên mặt Minh Bạch càng hiện rõ hơn, ý cười càng sâu: “Chi Đạo, nếu em cảm thấy trò chia tay này chơi rất vui, ông đây cùng em chơi đến khi em chán mới thôi.”
Chi Đạo không nói giỡn: “Mẹ em đã ra hạn chót, trong hôm nay phải chia tay với anh.”
Tay phải giấu trong bóng tối của Minh Bạch nắm chặt lại, túm được một đống cỏ dại, ánh mắt dần mềm mại hơn.
“Còn em thì sao? Em cũng muốn chia tay với anh sao?”
Chi Đạo né tránh ánh mắt thiếu niên, không dám nhìn thẳng: “Thực xin lỗi…”
“Em nghĩ… Em không thể cùng anh thi vào Bắc lớn.”
Minh Bạch chế trụ cằm cô, ánh mắt sắc như đao nhìn kỹ từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt cô, tính trẻ con ôn hòa trong ánh mắt thiếu niên dần biến mất, thay vào đó là cái nhìn sắc bén ẩn mùi máu tanh.
“Anh còn đang thấy lạ sao hôm nay em lại to gan như thế. Dám trốn học, còn dám để anh làm loại chuyện này. Chi Đạo, đến bây giờ anh vẫn còn chưa kịp phản ứng lại đâu. Từng lời từng lời đều lạnh như băng. Ai dạy em trước khi giết người phải diệt tâm trước thế? Cho anh rượu ngon đồ ăn ngon rồi lại lạnh lùng tiễn anh lên đường?”
“Em chỉ là muốn…”
Minh Bạch đột nhiên cúi đầu cắn lên anh đào trên ngực cô. Anh cắn rất mạnh, cả người Chi Đạo đau nhức, thần kinh không ngừng rung lên nhắc nhở cô tỉnh táo cảm nhận cơn đau này. Lời định nói ra cũng phải thu lại trong miệng ngay lập tức, ngón chân thoáng co chặt lại, ngón tay nắm chặt góc áo, hiện ra cả xương trắng.
“Đau…”
Môi thiếu niên lại dán lên môi cô: “Anh cùng chịu đau với em.”
Quỷ nước muốn kéo người khác chết đuối.
Hô hấp như sương khói hóa thành nọc độc trí mạng, rải độc trên môi cô.
“Em không tin anh, cũng không muốn nắm chặt anh. Vừa mới gặp phải chuyện xấu liền muốn từ bỏ anh. Nhưng anh nghe lời em như vậy, em bảo anh làm cái gì em cũng nguyện ý đi làm.”
Hô hấp càng thêm nồng đậm, lời nói ôn nhu mà lại sắc như dao, giọng nói mê hoặc, từng câu từng chữ như thấm vào cõi lòng.
“Chị ơi… Rốt cuộc thì em có điểm nào khiến chị không kiên trì với em, không đáng để chị đấu tranh vì em? Chị không thích em sao? Hay là có chỗ nào em làm không tốt? Em thật sự khổ sở muốn chết, tâm cũng rất đau. Chi Đạo, chị có thể đừng nghe lời mẹ chị, có được không? Hoặc là chúng ta cùng nhau lừa gạt dì đi, làm bộ như đã chia tay, thế có được không?”
“Hử?” Minh Bạch dùng đôi mắt mê người thâm tình của mình nhìn chằm chằm Chi Đạo, ngón tay nhéo nhéo xoa xoa bầu ngực của cô.
Mỹ nhân hại nước.
Bàn tay thiếu niên tiến vào trong quần áo của Chi Đạo, đẩy áo ngực ra, ngón tay niết xoa đầu vú của thiếu nữ, mơn trớn dấu răng thật sâu trên bầu ngực, động tác cực kỳ có kỹ xảo.
Minh Bạch muốn Chi Đạo động dục, ý loạn tình mê, muốn cô đừng nói ra những lời khó nghe đó nữa.
Hô hấp thô loạn phả thẳng lên người Chi Đạo, cố ý mê hoặc cô: “Sau đó chúng ta cùng thi đậu Bắc lớn, rồi cùng dọn ra ở chung…”
Chi Đạo dùng cánh tay che hai mắt: “Minh Bạch… Anh không nên ép em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận