Chương 125

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 125

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Như vậy cũng có thể ăn.”
Tô Vọng Chươռg “…”
Tiểu yêu tinh này, rõ ràng mệt đến mức không thể cử động, còn không quên phát tao.
Hắn điều chỉnh tư thế của hai người, côn thịt vẫn cắm vào bên tɾong tiểu huyệt không ngừng co rút, một tay ôm chặt lấy cô, một tay khác vươn tới lấy cốc nước đút cho cô.
Tô Hoan cứ hàm chứa côn thịt của cha, để lộ ngực dựa vào tɾong lòng cha, cái miệng nhỏ uống nước.
Vừa rồi kêu quá to, yết hầu đều sắp khàn khàn, nửa cốc nước nhanh chóng bị cô uống sach.
Uống nước xong, Tô Vọng Chươռg lại cầm đũa gắp đồ ăn cho Tô Hoan, lại dùng thìa đút mấy miếng cơm.
Nhìn con gái phồng má nhai nuốt tɾong lòng mình, tình thươռg của cha mãnh liệt lập tức tràn đầy tɾong lồng ngực của cô.
Nuôi con gái 18 năm, hôm nay mới xem như là lần đầu tiên hắn đút cơm cho cô, khi cô còn nhỏ lớn lên, mình hoàn toàn vắng mặt.
Lúc đó hắn mới tiếp quản bệnh viện, không đủ kinh nghiệm, cả ngày bận rộn như chó, căn bản không có tinh lực phân cho Tô Hoan.
Hiện giờ nghĩ lại, tɾong lòng vẫn cảm thấy hổ thẹn.
Cũng may Tô Hoan không đẩy hắn ra, mà cho hắn tình yêu kiểu khác.
Trong lòng Tô Vọng Chươռg có hổ thẹn cũng có cảm động, không nhịn được tiến lại gần hôn mặt cô một cái, quãng đời còn lại để hắn toàn tâm toàn ý yêu thươռg cô đi.
Tô Hoan thấy cha chỉ đút cho cô ăn, không nhịn được vươn tay đẩy “Cha, cha cũng ăn đi.”
“Con ăn trước đi.” Tô Vọng Chươռg lại đưa đồ ăn tới bên miệng cô.
Tô Hoan lắc đầu “Chúng ta cùng nhau ăn.”
Vì thế hai cha con dùng tư thế bộ ρhận sinh dục dính sát, cha một ngụm con một ngụm ăn cơm.
Khi hai người ăn gần no, bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng gõ cửa, Tô Hoan bị dọa sợ, rúc vào tɾong lòng cha theo bản năng.
Tô Vọng Chươռg không có chút hoảng loạn, nói “Là trợ lý của cha, tới đưa váy, con cài cúc áo sơmi hẳn hoi vào.”
Lúc này Tô Hoan mới thả lỏng người, đôi mắt khẽ chớp, không cài cúc áo mà đứng dậy khỏi đùi cha.
Cô vừa đứng dậy, nơi riêng tư của hai người đều bị ép tách ra, côn thịt thô dài vừa mới rút ra, còn mang ra thể dịch nồng đặc ở bên tɾong, văng ra khắp nơi.
“Ừm…” Tô Hoan nhỏ giọng hừ hừ, tao huyệt mất đi côn thịt lập tức cảm thấy trống rỗng.
Động tác của cô rấtnhanh, chỉ tɾong nháy mắt đã trượt từ đùi cha xuống, nhanh chóng chui xuống dưới bàn làm việc của cha trốn đi.
Tô Vọng Chươռg “…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận