Chương 125

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 125

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em mẹ nó ăn cứng mà không ăn mềm! Thời điểm anh đối với với em sao không thấy em nói lời yêu anh? Cố tình lúc anh cầm dao thì em há mồm ngậm miệng chính là yêu ông đây, trong miệng em không câu nào là lời nói thật! Em muốn bảo ông đây tin em, mẹ nó đi mà nằm mơ đi!”

Lúc trước khi tuy nói Khương Từ Niên đối với Lê Đông cũng không giống người bình thường nhẹ nhàng, dù anh nơi chốn giam cầm cô lại, nhưng anh cũng xác thật đem một mặt ôn nhu nhất của mình đều bày ra cho cô.

Cho cô mua bộ đồ mới, vì để cho cô thoải mái, anh xem phim heo để học tập, nếu không cứng nổi liền dùng ngón tay làm cô sung sướng, thậm chí vì cô mà xỏ khuyên lưỡi!

Suýt chút nữa thì Lê Đông liền quên mất, bộ mặt tàn bạo ngay lúc này mới là bản tính của anh, cô còn tưởng rằng có thể sử dụng vài câu “Em yêu anh” tới để mê hoặc anh thần hồn điên đảo, kết quả ngược lại là đổi lấy sự trừng phạt càng tàn khốc hơn.

“Ông đây thật sự muốn giết em! Thật là muốn giết chết em!” Khương Từ Niên rống giận đến mặt đỏ tai hồng, mỗi một chân đều hướng đến chết ngược cô, anh thuần túy cho là đang xả giận, những phẫn nộ đọng lại trong ba tháng này đủ để cho anh biến thành kẻ điên giống như người em của vậy!

“Nôn!” Lê Đông hộc ra máu tươi, sắc mặt trắng bệch cố gắng cuộn lại thân thể run rẩy.

Nhìn đến máu, Khương Từ Niên mới nhớ tới mục đích chân chính của mình, anh móc con dao gấp từ trong túi móc đột nhiên mở nó ra, quỳ ngồi xuống, đè lại chân phải của Lê Đông, giơ lên dao nhỏ hướng tới cẳng chân cô hung hăng đâm mạnh xuống!

“A a a!”

Mũi đao cách một quần trực tiếp cắm vào, đau nhức chậm chạp lan sang tận xương tủy, da thịt xé rách bỏng cháy, sống sờ sờ huỷ hoại xương cốt của cô.

Lê Đông gân cổ lên la làng quỷ kêu khóc, thê lương than khóc, cô vô lực bắt lấy thảm ngửa đầu tê thanh thét chói tai! Môi bị cắn nứt toát ra máu tươi tinh mịn, đau không thể nhẫn nại được mà đem ngũ quan đè ép thác loạn, ngũ quan nhăn thành một đoàn dữ tợn.

Khương Từ Niên oán giận đến tận xương tủy, phát điên nghiến răng rút ra dao nhỏ ra lại cắm một đao, quần bông màu đen xanh vì dính nhiều máu tươi dần dần biến thành đen như mực, khoái cảm đã từng xuất hiện thời điểm khi anh giết người hiện giờ hoàn toàn không thể cảm nhận đến, trong đầu anh đầy ngập oán hận chất chứa, muốn đem cô hoàn toàn lưu tại bên người, thế nhưng chỉ có thể thông qua loại biện pháp như thế này!

“Anh thật muốn giết chết em! Giết em!”

Anh vì yêu mà sinh hận, oán hận cô vì cái gì không chịu ngoan ngoãn lưu tại bên cạnh mình, vì cái gì muốn bỏ anh đi đào tẩu!

Vì cái gì muốn để anh ở lại cô độc một mình, thừa nhận thương nhớ đêm ngày day dứt đau đớn không nguôi.

Trước đài công nhân thu được điện thoại khiếu nại sau đó đã đi lên gõ cửa.

Khương Từ Niên dùng khăn lông ngăn chặn miệng Lê Đông, đem quai hàm của cô căng mỏi vô cùng, còn cố gắng nhét càng nhiều vào sâu trong, Lê Đông chảy nước mắt, thống khổ cong eo, muốn nắm lấy cái chân đang bị thương chảy máu ồ ạt chả mình.

Khương Từ Niên đem chiếc áo khoác ngoài của mình cởi ra, thời điểm đi mở cửa đem đầu tóc trảo loạn, lại đem áo sơ mi cởi bỏ ba viên cúc áo, nắm áo sơ mi làm nó hiện vài đường nếp uốn nhăn nhúm hỗn độn.

Anh thở hồng hộc mở ra cửa phòng, thân thể cao lớn không chút để ý cong eo, dùng cánh tay chống đỡ khung cửa, thanh âm trầm thấp: “Có chuyện gì sao?”

Nữ công nhân đang muốn mở miệng, lại nhìn đến vẻ mặt bất mãn của anh, như là làm một nửa chuyện giường chiếu đột nhiên bị gián đoạn.

“Có người khiếu nại phòng anh có….Động tĩnh quá lớn, hy vọng có thể chú ý một chút.”

“Đã biết.”

Vừa dứt lời, cửa ở trước mặt liền đóng sầm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận