Chương 125

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 125

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Mẫu thân, bảo trọng.” Đường Miên nhìn Hoa thị, chút đau lòng trong mắt cũng biến mất, người mẹ trong trí nhớ của nàng luôn luôn tôn quý, ưu nhã, hiện giờ đuôi mắt Hoa thị đã có không ít nếp nhăn, có lẽ cũng vì lo lắng cho gia đình.
“Rất nhanh ca ca sẽ quay về thôi.” Đường Miên khẽ cười.
Thật ra trước nay mẫu thân không hề hiểu nàng, nếu mẫu thân chọn nàng, nàng sẽ trở về làm đứa con gái hiếu thảo như trước, cũng sẽ tìm mọi cách đưa huynh trưởng trở lại Trường An.
Đáng tiếc… cuối cùng nàng cũng hiểu rõ, trong cái nhà này, nàng sẽ luôn là người phải hy sinh. Đã vậy thì mạnh ai nấy sống, nàng không muốn trở thành đồng lõa với người trong nhà lợi dụng Tả Triều Chi.
“Mẫu thân, mong người và phụ thân bảo trọng, con tin huynh tẩu sẽ hiếu kính hai người.”
Đường Miên không trở lại phòng khách, nàng và Phương Thảo đi tới sân viện nàng từng sống, mãi cho đến khi Tả Triều Chi tới đón nàng, nàng nhìn Hứa phủ một cái, từ biệt tâm ma trong lòng.
“A Cẩm, cho dù nàng muốn duy trì quan hệ với bọn họ tiếp cũng không sao.” Tả Triều Chi không muốn nàng khó xử, bây giờ Hứa gia cũng không gây ra sóng gió gì.
Đường Miên mỉm cười lắc đầu, “Đừng, bọn họ sẽ được cho mặt mũi mà lên mặt đấy.” Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, bài học toàn máu và nước mắt đời trước hiện ra trước mắt, Đường Miên không muốn đặt hắn vào nguy hiểm thêm lần nữa.
“A Triều, đời này ta chỉ cần chàng.” Nàng cúi đầu, đá hòn đá dưới chân, Tả Triều Chi cầm ô cẩn thận che chở nàng, nửa người lại ướt sũng, Đường Miên nhích sát lại gần hắn, “Cũng chỉ cần chàng thôi.”
Chóp mũi Tả Triều Chi cay cay, trong lòng chua xót, “Ta cũng chỉ cần mình nàng thôi.” Ánh mắt hai người giao nhau, cùng nhìn nhau cười. Sau khi lên xe ngựa, xe ngựa chạy tới phủ quận chúa, tới phủ Cung Vương cũng chỉ là cái cớ, Đường Miên không muốn dùng cơm ở đó thôi.
Lên xe ngựa, Tả Triều Chi cởi áo choàng trên người mình, cũng cởi áo khoác giúp Đường Miên, sau đó ngồi xổm xuống lau giày giúp nàng.
“Mẫu thân ta, vốn muốn ta đưa Đường Lam trở về.” Đường Miên hoảng hốt nói, “Ta không cho bà ấy cơ hội mở miệng, có vài người thế nào cũng không thay đổi.” Đường Lam là thứ muội Đường Miên, vẫn còn chưa gả đi, diện mạo xuất chúng.
Đời trước Hứa gia sợ một mình Đường Miên không đủ, còn muốn đưa một thứ nữ nữa vào phủ tướng quân thổi gió bên gối.
Khuôn mặt Tả Triều Chi đen đi, “Vẫn còn cái tâm tư này, coi ta dễ bắt nạt như trái dưa trái táo sao?” Diện mạo nam nữ Hứa gia đều rất nổi bật, nhưng những năm hắn ở lại Hứa phủ, người đối xử tốt với hắn cũng chỉ có mình Đường Miên, hắn yêu nàng không phải vì vẻ bề ngoài, mà là vì chậu than ngày mưa tuyết khi đó.
Có ai mà không dệt hoa trên gấm? Người bằng lòng làm bạn, ở bên hắn lúc nghèo túng nhất cũng chỉ có nàng.
Lau xong giày cho Đường Miên, hắn lại dùng khăn lau tay rồi mới ngồi xuống bên cạnh nàng, “Cũng không phải người nào cũng không thay đổi, chẳng phải A Cẩm thay đổi rồi sao?” Giọng điệu hắn có hơi oán trách, đời trước Đường Miên không để tâm tới hắn, dẫn theo Đường Lam trở về, hắn mệt mỏi nhét người kia quay lại xe ngựa đưa về nơi ban đầu, tức giận suýt chút thì hộc máu.
“Đúng vậy, ta thay đổi rồi, bây giờ ai dám tranh giành A Triều với ta, ta sẽ dùng gậy đánh người đó.” Đường Miên làm nũng ôm eo Tả Triều Chi.
“Coi như nàng có lương tâm.” Tả Triều Chi ôm nàng vào lòng, gác cằm lên vai nàng, “Nàng còn có ta mà, lần này chúng ta sẽ đi cùng nhau tới cuối đời.”
“Ừm.” Đường Miên gật đầu, hốc mắt ướt át.
“Cảnh cáo nàng đấy, không được khóc, nước mắt nàng là của ta, không được rơi vì bọn họ, nếu không ta chơi nàng tới khóc luôn!” Tả Triều Chi giận dỗi nói.
Đường Miên chớp chớp mắt, “Được thôi!”
Có hơi chờ mong thì phải làm sao bây giờ?

Bình luận (0)

Để lại bình luận