Chương 125

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 125

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nụ hôn này của anh có phần mạnh bạo hơn trước, để lại hơi thở thuộc về mình trên da thịt cô.

Tạ U U rên nhẹ hai tiếng, lý trí cô cũng dần mất đi khi hôn môi với anh, trong đầu cô chỉ còn lại duy nhất một cô, có phải người ba này là giả không? Đứa nhỏ ấy cũng thật đáng thương, thế mà lại thẳng tay ném cho thư ký Tống chăm sóc.

Thẩm Phi Bạch cũng không ngờ Thẩm Trung lại có thể chạy đến thành phố C, xen một chân vào thế giới riêng của anh và Tạ U U, cũng làm phiền đến sinh hoạt của hai người họ.

Hai người nằm trên giường hôn nhau cách một lớp chăn mỏng, dường như cơ thể hai người lại nóng lên, Tạ U U cảm nhận được vật kia đã cứng lên và đang đâm vào người cô, nó đang ngo ngoe rục rịch.

Người đàn ông vừa dậy vào sáng sớm đúng thật không thể chịu được bất kỳ sự trêu chọc nào.

Nhưng anh cũng không làm ra chuyện gì thật, vào lúc mấu chốt vẫn thả lỏng eo cô ra.

Mặt Tạ U U càng đỏ hơn, cô thở dốc sau khi bị anh hôn như thế, trong đôi mắt cô toàn ánh nước mê người. Yết hầu của người đàn ông lại di chuyển lên xuống như muốn tiếp tục ức hiếp Tạ U U, cô đưa tay chống vào ngực anh, giọng cô nhỏ như muỗi kêu.

“Phi Bạch anh đừng làm thế nữa, em thật sự không chịu nổi.”

Hoa huyệt của cô vẫn chưa ổn đâu, tối qua hai người họ đã phóng túng quá đà.

“Ừm, không làm nữa.” Thẩm Phi Bạch hôn lên mặt cô, trong đôi mắt sâu thẳm kia chứa đầy ý cười. Anh nhìn cô gái nhỏ đang nằm trong ngực mình, véo nhẹ tay cô, một lúc lâu sau mới nói: “Bảo bối, chờ em quay phim xong anh đưa em ra ngoài chơi nhé? Em muốn đi mua sẵm không?”

Mua sắm, đấy hẳn là chuyện phụ nữ cực thích làm, được đi mua này nọ thì buồn phiền gì cũng sẽ mất đi hơn phân nửa.

“Được, chúng ta đi hưởng thụ thế giới hai người.” Tạ U U nghe anh nói muốn đưa mình đi chơi thì trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào, cô chờ mong mình sẽ khoác tay anh xuất hiện ở một thành phố du lịch nào đó. Thật ra cô rất thích đi du lịch, nhưng một mình thì quá cô đơn.

Cô tưởng tượng cảnh mình và anh đi chơi, đó chẳng khác nào một đôi tình nhân bình thường cả.

Tạ U U đột nhiên hỏi anh: “Phi Bạch, khoảng thời gian em rời khỏi thành phố A anh có nhớ em không?”

Thẩm Phi Bạch nhìn vào ánh mắt cô, sự dịu dàng trong đôi mắt ấy khiến trái tim Tạ U U run lên không ngừng.

“Nếu em hỏi anh như thế, vậy em nghĩ tại sao anh lại đến thành phố C?”

Nếu anh không đến thì sao họ có thể đính ước ở thành phố C được chứ?

Tạ U U nghe anh nói thế trong lòng không khỏi có chút cảm động, bởi vì trong khoảng thời gian này đã xảy ra quá nhiều chuyện.

Cô hỏi lại anh: “Phi Bạch, anh không sợ lúc ấy em sẽ thật sự đi cùng Dịch Trạm à?”

Thị trưởng Thẩm đúng là tự tin mà.

Thẩm Phi Bạch lại véo tay cô: “Nếu em dám đi theo cậu ta thật thì anh sẽ lập tức đến đây bắt lấy em, sẽ mang em đi ngay trước mặt câu ta, sau đó lại âm thầm dạy dỗ em cho tốt. Giống như lần trước anh đã nói với em, để em biết sự trừng phạt là thế nào, sau này em sẽ không dám tái phạm lỗi đó nữa.”

Những lời này đúng là câu sau bá đạo hơn câu trước.

Giống như chỉ cần nhắc đến Dịch Trạm thì thị trưởng Thẩm sẽ lập tức ghen, giọng điệu anh cũng trở nên chua loét, anh ghen đến thế à? Dịch Trạm hoàn toàn không tốt như anh.

Tạ U U không biết nên khóc hay cười: “Em còn tưởng thị trưởng Thẩm sẽ thành toàn cho em, cho em một cơ hội lựa chọn, để em suy nghĩ kỹ xem mình nên đi theo ai mới tốt. Không ngờ trong lòng anh đã sớm tính toán rồi, đúng là bá đạo mà.”

Tạ U U nói xong, cô cũng không nhịn được mà cười.

Thẩm Phi Bạch nghe ra cô nhóc này đang cố tình cười cợt anh, trong mắt anh cũng hiện lên ý cười, lại nói với cô: “Những chuyện khác anh đều có thể dung túng cho em, nhưng chuyện này thì không thể thương lượng được. Sự ghen tuông và dục vọng chiếm hữu của đàn ông không giống như em tưởng tượng đâu. Anh nói rồi, em đừng nghĩ anh là kẻ quá cao thượng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận