Chương 125

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 125

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghiêm Kỷ ưu tú đi theo phía sau cô, vòng tay qua eo cô nhẹ nhàng ôm một cái, Mộc Trạch Tê? Cô không thể đứng vững và di chuyển về phía trước.
Không phải Mộc Trạch Tê cố ý đi theo Nghiêm Kỷ, mà là Nghiêm Kỷ cố ý để cho người khác thấy hai người cùng đi vào.
“Reng!” Hai người cùng đi vào lớp trong tiếng chuông vào học như tiếng nhạc trong hôn lễ.
Trong chốc lát, tất cả bạn học cũ của lớp 11-1 đều dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn về phía hai người.
Bạn học mới vào lớp biết chuyện cũ của bọn họ đều mang theo nụ cười ái muội nhìn chăm chú hai người.
Mộc Trạch Tê bước những chân cứng ngắc, thái độ đối với Nghiêm Kỷ gần như là “Không quen, chỉ tình cờ gặp nhau.” Cô làm ngơ trước những ánh mắt tìm tòi làm như không nhìn thấy mà bước vào lớp .
Dáng người thướt tha, tự thế ngay thẳng, Mộc Trạch Tê ngồi ở chỗ ngồi đã được phân từ trước, sau đó cơ thể mới thả lỏng cơ thể cứng đờ của mình.
Ô…thật tốt.
Trước kia còn cảm thấy xui xẻo, bây giờ thực sự cảm thấy may mắn. Mặc dù cách rất xa bảng đen, nhưng nó cách xa chỗ ngồi của Nghiêm Kỷ.
Mà Nghiêm Kỷ đối mặt gật đầu chào hỏi với Lâm Thi Vũ ngồi ở ghế trước, xoay người lại nhìn Mộc Trạch Tê trên mặt tràn đầy đang may mắn đắc ý, bỗng nhiên nhếch môi cười xấu xa.
Chủ nhiệm lớp Vương Khiết đi vào lớp, đầu tiên là phát biểu một bài động viên khích lệ, lớp 12, chỉ cần không chết không bị thương thì hãy chăm chỉ học tập hết lòng!
Mộc Trạch Tê gật đầu, rất đồng ý.
Kết quả nói xong, Vương Khiết lại tuyên bố: “Bởi vì lớp ta có bạn học mới, nên theo ý kiến của đa số học sinh, thì chúng ta sẽ rút thăm lại chỗ ngồi.”
Các bạn cùng lớp không hài lòng với chỗ ngồi này, nhưng không ai dám đưa ra yêu cầu này với Vương Khiết. Tất cả mọi người đều nghĩ rằng yêu cầu này được các bạn cùng lớp khác đề cập, đều vui mừng đến hoan hô.
Gỗ Trạch Tê?
Sau khi bốc thăm, không ít bạn trong lớp đều đổi được chỗ ngồi yêu thích, trong lớp tràn ngập không khí vui vẻ.
Chỉ có mặt Mộc Trạch Tê cứng đờ đến tê dại, cô rụt vào góc tường giống như một con chim cút.
Lâm Thi Vũ và Lý Vi ngồi ở ghế trước đều quay đầu nhìn cô, mà cô sững sờ quay đầu, nhìn Nghiêm Kỷ ngồi cùng bàn với tư thân hình cao lớn chắn mình ở góc tường.
Tại sao lại ngồi cùng bàn với Nghiêm Kỷ?
Nghiêm Kỷ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng của cô, quay sang mỉm cười với cô một cách khó hiểu.
Mộc Trạch Tê nhất thời rung chuông báo động! Nội tình! Có nội tình! Chắc chắn có nội tình!
Nhưng mà vô dụng, những người khác đều rất hài lòng, chỉ có Mộc Trạch Tê không hài lòng thì không thể thay đổi.
Vào giờ nghỉ trưa, tất cả mọi người đi ăn trưa, chỉ có Mộc Trạch tê bị mắc kẹt ở chân tường không thể ra ngoài.
“Cậu mang cơm đi, đâu cần phải ra ngoài ăn, bên ngoài gió lớn, không cần đi ra ngoài.”
Mộc Trạch Tê lấy hết dũng khí: “Tôi đi đâu là quyền tự do của tôi!”
So với dáng vẻ xù lông của Mộc Trạch Tê, thì Nghiêm Kỷ lại rất bình tĩnh, gật đầu thừa nhận: “Đúng vậy.”
“Nhưng di chuyển một chút cũng là quyền tự do của tôi, nếu cậu muốn đi ra ngoài, thì phải đi qua người tôi nha.” Nghiêm Kỷ nói rồi anh còn vỗ vỗ chân mình.
Mộc Trạch Tê mở to đôi mắt, thật sự là không thể tin được Nghiêm Kỷ lại ngây thơ vô lại như vậy.
Nghiêm Kỷ cũng không quan tâm. Cách học sinh tiểu học này mặc dù vô lại ngây thơ, nhưng rất hiệu quả.
Mộc Trạch Tê liếc mắt nhìn Nghiêm Kỷ một cái mặc dù không dậy nổi, nhưng cũng rất rõ ràng. Cô thật sự không bước qua, cô mặc váy ngắn, tính tình Nghiêm Kỷ lại khó đoán. Trước đây khi hai người ở bên nhau, anh sẽ làm mấy chuyện xấu.
Mộc Trạch Tê cắn răng ngồi trở về: “Chuyện đổi chỗ ngồi có phải là cậu làm không?”
Một tay Nghiêm Kỷ chống mặt, ánh mắt chăm chú nhìn Mộc Trạch Tê, cười ra tiếng: “Tôi có thể kiểm soát được việc cậu bốc trúng thăm nào sao? Không phải cậu rút ra cùng bàn với tôi à?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận