Chương 125

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 125

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi xin anh! Tôi xin anh! Xin anh đừng, đừng như vậy!”

Điền Yên ôm lấy chân anh, hèn mọn bò rạp xuống đất, giờ khắc này hoàn toàn mất đi kiêu ngạo ngày xưa.

“Tôi đi với anh! Xin anh dừng lại, đừng đánh, đừng đánh! Anh muốn tôi làm gì cũng được, tôi cầu xin anh…”

Điền Yên khóc lóc đến mức cơ thể run rẩy gần như không cách nào tự kiềm chế được, nước mắt nước mũi không ngừng rơi xuống. Tất cả dè dặt cũng không còn sót lại chút gì, hai cánh tay dùng sức ôm chặt bắp đùi anh khóc thút thít: “Xin anh! Xin anh! Bàng Kinh Phú!”

Cho đến khi huyết dịch văng tung tóe lên khóe mắt Bàng Kinh Phú, anh mới chậm rãi rũ tầm mắt xuống, quét qua khuôn mặt cô.

Ánh mắt giống như hai viên hắc diệu thạch bể tan tành, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Như Diêm vương đứng giữa hoàng tuyền, mang sức nặng của sự phán xét, dò xét tội ác mỗi một linh hồn, không có nửa phần tình cảm lưỡng lự.

Động tác của anh cứng ngắc mà chậm chạp. Cảm giác sợ hãi tự nhiên nảy sinh.

Cả người Điền Yên bị ánh mắt hết sức quỷ dị hung tàn của anh khóa chặt, cô không thể động đậy chỉ có thể mặc cho ánh mắt lạnh lùng như băng đao rút gân lột da, cắt thành từng mảnh.

Nham Oanh và Bát Kỳ Môn đuổi đến cắt đứt mọi kết nối mạng và vệ tinh ở gần nhà máy.

Thiết bị gây nhiễu đã cản trở hoạt động làm việc của trực thăng. Người của Tứ Phương Trai đã sớm có chuẩn bị, trực thăng hạ cánh cách đó hai kilomet.

Bộ máy điện tử của chiếc trực thăng ở phía trên nhà máy đang gặp sự cố nhiễu sóng, cánh quạt điên cuồng xoay tròn, chệch khỏi quỹ đạo dự định và lượn vòng lảo đảo muốn ngã.

Chấn động của thân máy bay ngày càng mãnh liệt, đi đôi với từng tiếng kim loại va vào nhau. Trực thăng buộc phải phát lệnh quay trở lại và lao nhanh về phía khu vực quân sự trước khi chuẩn bị chạm đất.

Điền Yên bị Bàng Kinh Phú kéo lê trên đất về phía cổng nhà máy. Anh thô bạo xách cánh tay cô kéo lê trên mặt đất.

Điền Yên biết bản thân sắp rơi vào tử huyệt, vì vậy cô liều mạng nói xin lỗi.

Tóc tai cô rối bời, quần áo bị lôi kéo xốc xếch không chịu được, trên mặt tràn đầy đất bùn và bụi bặm, thê thảm cực kỳ. Tốc độ đi của Bàng Kinh Phú cực nhanh, mặc cho cơ thể cô không ngừng va chạm dưới đất để lại dấu vết và vết thương.

Dọc theo đường đi không ít thi thể và chất nổ ngã trái ngã phải. Người còn sống giãy giụa, mỗi một người đều bị người của Tứ Phương Trai lôi ra từ dưới đống đổ nát.

Nham Oanh ôm máy tính thở hồng hộc chạy từ cửa vào.

“Ông chủ, xe quân đội còn ba kilomet nữa sẽ đến, bây giờ chúng ta không đủ nhân viên, phải nắm chắc thời gian rút lui.”

Trên mặt Bàng Kinh Phú tung tóe máu sau vụ thảm sát, ánh mắt không có chút gợn sóng nào, giống như sông băng giá rét ở chỗ vũng nước đọng sâu. Cái loại cảm giác lạnh rét tỏa ra từ xương tủy, ngay cả một chút nhân tính cũng không tồn tại, tản ra một loại lạnh lẽo khó tả.

“Đi lôi người đàn ông bị đè dưới tấm sắt ra, tất cả mọi người rút lui.”

Điền Yên níu cánh tay anh lại, trong miệng vẫn còn đang lẩm bẩm xin lỗi, xin tha cho cậu ta: “Tôi đi với anh… Anh tha cho cậu ta, tôi xin anh, xin anh—”

Lời còn chưa dứt, Bàng Kinh Phú giơ chân lên, bỗng nhiên tàn nhẫn vung mạnh chân về phía eo cô, gần như làm gãy xương sườn của cô.

Bàng Kinh Phú trừng mắt lườm cô, cả khuôn mặt bởi vì tức giận mà trở nên móp méo.

Chạm đến ranh giới cuối cùng của anh, một con dã thú bị chọc giận, mang sát ý và phẫn nộ điên cuồng. Ngay cả Nham Oanh đang đứng một bên cũng bị dọa đến mềm chân, vội vàng thụt lùi.

“Em cảm thấy bản thân hiện tại có tư cách nói yêu cầu với tôi sao? Em cảm thấy bản thân bây giờ còn có thể không đi cùng tôi sao!”

“Điền Yên, có biết phản bội ông đây sẽ có kết quả gì không! Bất kỳ một người nào cũng có thể chết, chỉ riêng em là không! Chỉ riêng em con mẹ nó khiến tôi nửa sống nửa chết!”

Điền Yên đau đớn nằm trên đất, bị anh tiếp tục lôi cánh tay kéo về phía trước. Cơ thể cô mềm nhũn gần như trở thành một bãi tử thi, mặt phủ đầy bụi bặm xi măng, lưu lại dấu vết rõ ràng trên cơ thể cô.

Trận chiến này đánh đến lưỡng bại câu thương(*). Do sớm rút lui, Tứ Phương Trai chỉ bắt mười người ICPO mang về trả hỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận