Chương 125

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 125

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không có cái gì?
Sau lưng truyền đến cảm giác mềm mại kỳ lạ, không giống bụng phụ nữ có thai mà giống như cái gối hơn.
Thẩm Giai từ từ xoay người, cúi đầu nhìn chằm chằm bụng nàng và hỏi: “Không có cái gì?”
Đỗ Yểu Yểu hối hận vì sự mềm lòng của mình đã khiến chuyện mang thai giả bị bại lộ, nàng còn chưa nghĩ ra sau này nên sống với Thẩm Giai thế nào.
Việc đã đến nước này, nàng chỉ đành nói: “Không có mang thai…”
Thẩm Giai vươn tay sờ bụng nàng và hỏi tiếp: “Còn gì nữa không?”
Hai người đều hiểu rõ, hắn đang đợi nàng bày tỏ nỗi lòng.
Đỗ Yểu Yểu kéo bàn tay dính máu của hắn sang và chuyển chủ đề: “Ta đỡ chàng về thư phòng nghỉ ngơi, mời lớn phu khám xem.”
“Yểu Yểu.” Thẩm Giai cầm ngược lại tay nàng và khẽ hỏi: “Nàng yêu ta không?”
Đỗ Yểu Yểu dùng đầu ngón tay thon dài gãi vào lòng bàn tay hắn, tức giận mắng: “Chẳng lẽ trong lòng chàng không cảm nhận chút nào hay sao?”
Nếu nàng không có tình cảm với hắn thì sẽ không để hắn vào nhà, sẽ không đành lòng nhìn hắn hộc máu và ôm lấy hắn.
Tính tình và thái độ của hắn vẫn chưa sửa chữa rõ ràng.
Thẩm Giai hài lòng, yếu ớt rút vào người nàng, hơi thở ấm áp phun lên tai nàng.
“Ta muốn ngủ trên giường trong thư phòng của bà xã.”
Dù hắn bị bệnh nhưng cũng không quên trêu chọc người khác, mặt Đỗ Yểu Yểu hơi nóng lên, dìu hắn vào thư phòng.
Bài trí trong thư phòng khá đơn giản, một bàn, một ghế dựa, một giá sách, bên trong còn được đặt thêm một chiếc giường nhỏ cho người nghỉ ngơi. Bình thường Đỗ Yểu Yểu đọc sách hay tính toán sổ sách mệt mỏi, nàng đều nằm lên đó.
Thân hình của Thẩm Giai cao lớn nên phải co chân lại khi nằm trên giường.
Đỗ Yểu Yểu giả vờ không thấy.
Nàng không muốn dẫn Thẩm Giai đến phòng ngủ của nàng. Người này càng nhân nhượng thì càng lấn tới, nếu hắn ngủ trên giường ở khuê phòng nàng, đến tối có thể đè nàng xuống giường để làm việc.
Chỉ cần hắn bắt đầu cứng rắn.
Lục Nhân mời lang trung đến, lang trung bắt mạch và nói bệnh cũ chưa khỏi, thêm gió lạnh nhập vào người nên đã kê một toa thuốc để điều dưỡng.
Đỗ Yểu Yểu ra ngoài xem thuốc, Lục Nhân lợi dụng lúc này bèn cười chế nhạo: “Công tử, giường của phu nhân ngủ ngon không?”
Giường nhỏ chật hẹp nên không thể duỗi tay chân ra, còn không thoải mái bằng mấy tấm ván gỗ sứt sẹo ở nhà kho.
Khuôn mặt Thẩm Giai đầy đắc chí, nhưng ngoài miệng lại quát Lục Nhân: “Cút!”
Chẳng qua hắn thầm nghĩ: Mình đã được ngủ trên giường ở thư phòng, đường đến phòng ngủ còn xa sao?
Đỗ Yểu Yểu bưng một chén thuốc đen nồng đến, lập tức mùi hương đắng ngắt lan ra khắp phòng.
Thẩm Giai cố ý nhíu mày,
Đỗ Yểu Yểu ngồi bên giường, múc một muỗng thuốc và khẽ thổi: “Đến đây uống thuốc nào, uống mới khỏe lại được.”
Thẩm Giai không tình nguyện, hắn hỏi trước: “Uống rồi tí nữa có kẹo không?”
Thẩm Giai là ai, từ nhỏ hắn đã chịu khổ nhiều vô số, tại sao lại sợ một chén thuốc đắng được chứ? Hắn chỉ cố tình tỏ vẻ yếu ớt trước mặt nàng thì có.
Đỗ Yểu Yểu dằn cái nết mình lại: “Chàng bị ho nên không thể ăn đồ ngọt được.”
“Ồ…” Gương mặt của Thẩm Giai đầy mất mát: “Cả năm qua ta đã uống quá nhiều thuốc, uống đến mức phát sợ luôn đó.” Đôi mắt sáng rực của hắn nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng của nàng: “Phu nhân có thể cho ta một ít ngọt ngào được không?”
Hắn gợi ý quá mức rõ ràng, Đỗ Yểu Yểu muốn không hiểu cũng khó.
Nàng nghiêng người và đặt một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước lên môi hắn, sau đó đặt thuốc vào tay hắn: “Chàng tự uống đi.”
Thẩm Giai nhìn chén thuốc mà một lời khó nói hết: “Nàng không đút ta sao?”
Đỗ Yểu Yểu cãi lại: “Chàng muốn ngon ngọt của ta nên ta không đút.”
“Còn chưa cảm nhận được mùi vị gì.” Thẩm Giai oán trách, vừa nhìn môi nàng chăm chú vừa liếm môi mình.
Nam nhân ngu ngốc! Đỗ Yểu Yểu lẳng lặng thúc giục: “Chàng uống nhanh đi.”
“Ta muốn ăn kẹo…” Thẩm Giai cố chấp.
“Uống xong sẽ có.” Đỗ Yểu Yểu bất lực dụ dỗ: “Chàng mau uống đi.”
Thẩm Giai nắm tay nàng, sợ nàng đổi ý. Hắn uống một hơi cạn sạch bát thuốc rồi tiến tới trước mặt nàng, hai mắt sáng ngời như đang “đòi kẹo”.
Đỗ Yểu Yểu duỗi chiếc lưỡi hồng nhạt ra và liếm thuốc trên môi hắn, sau đó nhanh chóng thu hồi: “Được chưa?”
Thẩm Giai vẫn chưa mãn nguyện, yết hầu chuyển động, sóng mũi cao thẳng dán vào sống mũi nhỏ xinh của nàng, vuốt ve năn nỉ: “Yểu Yểu, cho ta ăn…”
Thứ hắn nói là loại hôn quấn quýt kia ấy.
Đỗ Yểu Yểu không thể cản nổi thế tấn công đầy tình cảm dịu dàng của hắn, nàng nhắm mắt lại, dâng đôi môi lên.
Một tay Thẩm Giai vòng chặt eo nàng, một tay vuốt ve tóc nàng và nhẹ nhàng hôn.
Như làn gió xuân ấm áp trong cơn mưa phùn, hắn phác họa đường nét xinh đẹp trên đôi môi nàng, chiếc lưỡi cạy mở hàm răng ra và khẽ mút vào cái lưỡi mềm mại của nàng.
“Ưm ưm…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận