Chương 1252

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1252

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“…” Hứa Nặc bỗng nhiên nhìn cậu một cái, không đợi Lý Yến Thanh suy nghĩ thấu đáo cảm xúc trong mắt cô ấy thì cô ấy đã mở miệng nói: “Tôi có người mình thích, nhưng người đó không thích tôi.”
“Cô có người mình thích?” Lý Yến Thanh lại bị phá phòng thủ, thậm chí có chút thất lễ.
“Đúng vậy!” Cuối cùng Hứa Nặc đã nói thích với cậu rồi, mặc dù là gián tiếp, nhưng trong giây phút nói ra được cô ấy cảm thấy vô cùng nhẹ nhàng, giọng điệu trở nên nhẹ nhàng. Nhẹ nhàng tới nỗi Lý Yến Thanh cảm thấy có phải cô ấy đang lừa gạt cậu, cô ấy thích người không thích cô ấy, nhưng trông cô ấy vẫn rất vui? Thế là tìm hiểu nói: “Anh ấy là người thế nào?”
“Anh ấy là một người rất lịch sự, rất ưu tú, cho dù anh ấy không thích tôi, tôi cũng sẽ không hối hận vì thích anh ấy!”
“…” Lý Yến Thanh hơi nghèn nghẹn, thế này là cần thích đến mấy mới có thể có đánh giá cao như vậy!
Trong lòng Lý Yến Thanh ngũ vị tạp trần, chua xót bắt đầu len lỏi xâm chiếm trái tim, mãi một lúc rất lâu mới nói: “Cô không cần phải vội, lại xem thêm, nói không chừng sẽ gặp người càng thích hợp, nghĩ kỹ hẳn quyết định, dù sao đây là chuyện cả đời!”
Hứa Nặc đáp lời “được”, trong lòng bất chợt bình tĩnh.
Cuối cùng cô ấy đã biết nguyên nhân mấy năm nay dù cô ấy đặt ánh mắt vào người đàn ông khác, thậm chí nghe theo sắp xếp của người nhà, bạn bè đi xem mắt, bên người cũng không thiếu người đàn ông theo đuổi, nhưng cô ấy vẫn luôn luôn không nắm tay ai cả. Bởi vì thuở thiếu thời đã thích người quá tuyệt hảo, đến mức về sau cô ấy nhìn ai cũng không thấy tốt bằng người đó!
Trên đường không nói gì thêm!
Sau khi đến sở Nghiên Cứu, lãnh đạo tới, có việc nói với Lý Yến Thanh, Lý Yến Thanh đã vào văn phòng cùng với lãnh đạo. Hứa Nặc chuẩn bị lái xe đi rửa, lại người đến nói ở cổng có người tìm cô ấy.
Tại sở Nghiên Cứu người không có phận sự thì không thể vào, Hứa Nặc đã đến cổng chính, thấy người đến tìm cô: “Sư huynh? Sao anh lại tới đây?”
“Anh đến nhà em tìm em, được biết em trở về làm lại rồi. Thế nào? Không phải nghỉ nửa tháng sao?” Trần Khải Minh hỏi, đưa bữa sáng trong tay cho cô ấy: “Anh có mua bữa sáng, có lẽ em vẫn chưa ăn nhỉ?”
“Em đã ăn, anh mang về ăn đi.” Hứa Nặc vội nói: “Tiến sĩ Lý gọi em trở về, có hội nghị quan trọng cần em đi cùng!”
Trần Khải Minh gật đầu, trầm ngâm một hồi mới nói: “Chuyện hôm qua anh nói, em lại suy nghĩ một chút đi!”
“Sư huynh, cái này…” Hứa Nặc có chút khó xử.
Vừa rồi cô ấy đã nói dối với Lý Yến Thanh, Trần Khải Minh đúng là có tỏ tình với cô ấy nhưng cô ấy đã từ chối!
“Anh biết em còn thích tiến sĩ Lý.” Trần Khải Minh chủ động nói: “Thế nhưng không phải là em không muốn ở bên nhau với cậu ấy sao? Đã thế, vì sao em không ở bên anh? Nói không chừng sau khi em ở bên anh rồi, sẽ có thể dần dần quên mất cậu ấy, anh cũng có thể chờ em từ từ quên cậu ấy!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận