Chương 1253

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1253

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sư huynh, anh hiểu lầm rồi, em từ chối anh không phải là bởi vì cậu ấy, mà là bởi vì quan hệ chúng ta quá thân thiết.” Hứa Nặc giải thích: “Chúng ta về sau nếu có thể an ổn sống hết đời, vậy dĩ nhiên là chuyện tốt, nhưng nếu như không được tới đó… Em không muốn chúng ta từ người nhà biến thành kẻ thù, anh hiểu chứ?”
“…” Trần Khải Minh yên lặng.
Cùng lúc đó, văn phòng lầu năm, Lý Yến Thanh và lãnh đạo đang đứng ở cửa sổ đối diện với cổng chính. Bọn họ đúng lúc nhìn thấy bóng dáng của hai người Hứa Nặc, Trần Chí Minh càng đứng sát vào nhau ánh lên trong mắt.
Lãnh đạo nhìn sang hướng khác, yên lặng liếc nhìn sắc mặt người đàn ông đang hơi u sầu, cười trộm một cái, cúi đầu uống một ngụm trà nóng, chậm rì rì nói: “Đó là người yêu của Hứa Nặc à?”
Lý Yến Thanh ngồi không yên: “Lãnh đạo, tôi ra ngoài…”
“Tôi còn cho là cậu và Hứa Nặc là một đôi nữa đấy?” Lời Lý Yến Thanh nói bị lãnh đạo ngắt lời.

Chân của Lý Yến Thanh đã duỗi ra bên ngoài thu về, cau mày nói: “Có ý gì?” Vì sao lại cho là cậu và Hứa Nặc là một đôi?
“Đó là trước kia, sở Nghiên Cứu và đơn vị khác tổ chức hoạt động quan hệ hữu nghị.” Lãnh đạo như đang nói chuyện phiếm mà nhắc tới: “Tôi muốn mời cậu đi, nhưng mỗi lần Hứa Nặc đều thay cậu từ chối, còn nói cậu có người thích rồi, nhưng tôi lại không thấy cậu tiếp xúc với cô gái nào, mỗi ngày tiếp xúc nhiều nhất chính là Hứa Nặc rồi, cho nên tôi đã cho rằng người cậu thích chính là Hứa Nặc! Không ngờ là, hóa ra không phải!”
Lãnh đạo nói láo, mỗi lần được mời Hứa Nặc nói với ông ấy thật ra là Lý Yến Thanh muốn đặt tâm sức vào nghiên cứu. Nhưng ông ấy không đành lòng, mặc dù cô gái Hứa Nặc kia không nói rõ, nhưng người nào nhìn không ra thật ra là cô ấy thích Lý Yến Thanh? Thế để cho ông già là ông đây hỗ trợ đẩy tới đi, nếu không không biết lúc nào thằng nhóc Lý Yến Thanh này mới thông suốt!
Tim Lý Yến Thanh đập như trống chầu, nếu như là thật, thế thì lúc trên xe Hứa Nặc nói đã có người mình thích, có phải là cậu không?
“Lãnh đạo, tôi đi ra ngoài một lát.” Lý Yến Thanh co cẳng bước những sải chân dài rời đi.
Lãnh đạo ung dung lại uống một hớp trà, nhìn về hướng không có bóng người cười tủm tỉm nói: “Đi đi!”
Bên Hứa Nặc và Trần Khải Minh, Trần Khải Minh trầm ngâm rất lâu, mãi một lúc lâu mới cười khổ nói: “Anh cho là chúng ta có thể… Được rồi, Hứa Nặc, chuyện này chúng ta đóng lại đi, về sau chúng ta sẽ là người nhà thôi!”
“Ừm!” Hứa Nặc gật đầu.
Đáp lời thật là nhanh gọn!
Trần Khải Minh nghĩ, lúc này, ánh mắt thoáng nhìn cái gì, anh ấy nghiêm mặt nói: “Hứa Nặc.”
Trần Khải Minh dùng thân phận huynh trưởng nói: “Mặc dù em từ chối anh, nhưng anh vẫn muốn khuyên em, nếu như em có ý muốn tìm người lập gia đình, anh đề nghị em nên từ chức đi, em ở bên cạnh cậu ấy, có lẽ vĩnh viễn sẽ không có cách nào yêu một người khác, bắt đầu một cuộc sống mới!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận