Chương 126

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 126

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khó khăn lắm mới tìm được cơ hội khi ba mẹ đang nghỉ ngơi, Trình Nặc kéo tuột Hứa Đồng Chu vào phòng ngủ, đóng cửa lại.
“Anh giải thích cho rõ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Anh đã nói gì với ba em?” Cô nhìn anh chằm chằm, vừa tò mò vừa xúc động.
Hứa Đồng Chu cười hiền, cúi đầu nhìn cô, đưa tay vuốt lại mái tóc rối của cô rồi kể ngắn gọn đầu đuôi sự việc.
Thì ra sau khi gác bỏ suy nghĩ muốn phá thai của Trình Nặc, anh lại quay về ý định nung nấu bấy lâu: hàn gắn quan hệ của Trình Nặc với gia đình. Anh biết cô là người coi trọng tình cảm, sự cắt đứt với gia đình là vết thương lòng lớn nhất của cô. Anh muốn cô mãi là cô gái hạnh phúc nhất, không phải chịu bất kỳ sự thiệt thòi nào. Vào thời khắc mang thai quan trọng và nhạy cảm như vậy, cô không chỉ cần anh mà còn cần sự quan tâm, chăm sóc của mẹ cha. Anh muốn con của hai người thật sự nhận được sự chúc phúc của ông bà ngoại khi chào đời. Nhưng Trình Nặc cứ do dự, sợ hãi, muốn đợi “gạo nấu thành cơm”, sinh con xong mới dám bế về nhà tạ lỗi.
Đương nhiên Hứa Đồng Chu không tán thành cách làm tiêu cực này. Sau nhiều lần suy xét, cuối cùng anh cũng đưa ra quyết định táo bạo: một mình về Hàng Châu, đến thẳng công ty gặp Trình Trường An. Cho dù bị mắng chửi, bị đánh đuổi cũng không sao cả, anh chấp nhận hết. Nhưng anh không muốn cô gái của anh lại sinh con trong tình cảnh danh không chính, ngôn không thuận, chịu sự tủi thân. Anh không muốn cô phải chịu bất kỳ “đau khổ” nào về tinh thần.
Nghĩ thì dễ, làm mới khó. Đối mặt với Trình Trường An – một doanh nhân thành đạt, lạnh lùng và quyết đoán, người từng dùng tiền để ép anh rời xa cô – có thể tưởng tượng ra anh đã khẩn trương và thấp thỏm biết bao. Nhưng nghĩ đến cô đang mang trong mình giọt máu của anh, nghĩ đến tương lai của ba người, anh lấy hết can đảm, căng da đầu trò chuyện với người đàn ông trung niên đầy quyền lực trước mặt.
Trình Trường An nhìn anh, ban đầu là ánh mắt khinh thường và tức giận. Ông vẫn không hiểu được đứa con gái vàng ngọc của mình lại coi trọng thằng nhóc nhà quê nghèo hèn này ở điểm nào. Nghe tin Trình Nặc mang thai, ông suýt không kiềm chế được cơn giận mà muốn lao vào đánh thằng nhóc này một trận nhừ tử vì dám làm hỏng đời con gái ông.
Nhưng nhiều năm tung hoành trong giới kinh doanh đã giúp ông rèn luyện được bản lĩnh kiềm chế cảm xúc. Ông nén giận, ngồi xuống nghe anh kể chuyện. Từ lần đầu hai người gặp gỡ ở vùng núi nghèo khó, quá trình quen nhau, những hiểu lầm, đến lúc anh nguyện ý vì Trình Nặc mà rời xa quê hương, một thân một mình đến thành phố xa lạ để phấn đấu vì cô…
Cuối cùng, khi anh nói đến kế hoạch phát triển sự nghiệp của mình, về tầm nhìn trong ngành thiết kế cảnh quan, mới thật sự chạm đúng chỗ “ngứa” và sự quan tâm trong tâm trí Trình Trường An.
Ông không muốn nghe chuyện nữ nhi tình trường sướt mướt. Là dân làm ăn, Trình Trường An càng quan tâm đến thực tế, năng lực và tương lai. Một người đàn ông không có sự nghiệp thì lấy gì đảm bảo hạnh phúc cho con gái ông? Mãi đến khi nghe Hứa Đồng Chu trình bày rành mạch về các dự án anh đã làm, về xu hướng phát triển của ngành lâm viên, về kế hoạch khởi nghiệp của anh, ông mới bắt đầu thay đổi cái nhìn, sẵn lòng để mắt đến thằng nhóc đến từ nông thôn này một cách nghiêm túc hơn.
Trình Trường An lập nghiệp từ ngành địa ốc nên ông biết rất rõ tiềm lực khổng lồ của ngành trang trí và thiết kế sân vườn trong tương lai. Xã hội càng phát triển, người ta càng chú trọng đến không gian sống xanh. Hứa Đồng Chu làm trong ngành thiết kế lâm viên này đúng lúc gặp được “gió đông”, lại có tư duy tốt và chịu khó. Hơn nữa, anh còn có định hướng phát triển sự nghiệp rõ ràng, không mơ hồ viển vông.
Trò chuyện cả một ngày, từ công ty về đến nhà riêng, Trình Trường An không hẳn là hoàn toàn thay đổi ác cảm về anh ngay lập tức, nhưng tốt xấu gì ông cũng không còn bài xích và khinh thường anh như ban đầu nữa.
Hơn nữa, Trình Trường An cũng là người đi lên từ hai bàn tay trắng, theo cha bôn ba khắp nơi để gây dựng cơ nghiệp. Dù hiện tại giàu có nhưng ông hiểu rõ cái khó của người khởi nghiệp hàn vi. Ông nhìn thấy bóng dáng tuổi trẻ của mình trong sự kiên định và nỗ lực của Hứa Đồng Chu. Có đôi khi tiền đồ của một người sẽ không vì xuất thân thấp kém mà bị bó buộc mãi mãi. Những người thật sự có tài và có chí, cho dù sinh ra trong bùn đất cũng sẽ có ngày vươn lên tỏa sáng rực rỡ.
Vì vậy, ông quyết định cho Hứa Đồng Chu một cơ hội, cũng là cho con gái mình một cơ hội hạnh phúc. Sau một đêm trằn trọc suy nghĩ, ông và Hứa Đồng Chu đã làm một thỏa thuận “quân tử”. Ông sẽ bỏ vốn đầu tư cho Hứa Đồng Chu làm vốn khởi nghiệp, hỗ trợ anh về mặt quan hệ, nhưng ông muốn nội trong một năm, Hứa Đồng Chu phải đạt được thành tích cụ thể khiến ông hài lòng. Nếu không, anh phải tự động rời xa con gái ông. Hứa Đồng Chu đã đồng ý không chút do dự.
Cuối cùng, họ cùng nhau về Tô Châu.
Sau đó, hai người đã lặng lẽ đi đăng ký kết hôn, chính thức trở thành vợ chồng hợp pháp. Tuy nhiên, họ không vội tổ chức hôn lễ rình rang. Phương Vân khuyên bảo mấy lần, muốn làm đám cưới cho con gái nở mày nở mặt, nhưng Trình Nặc lấy lý do “không muốn bụng bầu mặc váy cưới xấu xí” để từ chối, nên bà cũng đành chiều theo ý con, không thúc giục thêm nữa.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận