Chương 126

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 126

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tròng mắt đen láy như hắc diệu thạch, ánh mắt đó cực kì thanh triệt, cực kì đơn giản, cũng bộc lộ dục vọng đơn thuần nhất, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm cô.

Hạnh Mính như sủng vật bị kinh hách, khóc sướt mướt cực lực thu mình vào một góc, bộ dạng yếu đuối như từng nhận hết sự tra tấn khổ sở, khiến nội tâm Nguyên Tuấn Sách càng xao động mãnh liệt. Lồng ngực nặng nề, trái tim bên trong đang nhảy lên cuồng loạn, tần suất hô hấp cũng không còn như bình thường.

“Làm sao bây giờ đây.”

Nguyên Tuấn Sách tựa như sói dữ đang trêu đùa con mồi ngây thơ khiếp đảm, trong giọng nói còn ẩn chứa ý cười, gấp không chờ nổi muốn nhìn phản ứng của cô.

“Rất muốn khi dễ bạn học Hạnh, miệng bạn học Hạnh nhìn giống như rất mềm, đôi mắt lung linh long lanh. Nếu ăn hết những thứ này vào trong bụng, sẽ có hương vị như thế nào nhỉ?”

Đầu lưỡi Nguyên Tuấn Sách thè ra, liếm láp môi dưới, thoa một tầng nước bọt lấp lánh trên cánh môi hồng nhạt, phản xạ ra ánh sáng lóa mắt, câu hồn nhiếp phách: “Thật khiến cho tôi chờ mong.”

“Loảng xoảng.”

Sọt bóng rổ bên cạnh Hạnh Mính bỗng nhiên bị đổ ra, những quả bóng lăn ra khỏi sọt, tự động không ngừng ném vào cánh cửa sắt kho thể dục.

Hạnh Mính vừa khóc vừa cố gắng thu mình lại, không ngừng hít nước mũi đang chảy ra về, trên khuôn mặt nhỏ nhắn là hai hàng lệ đáng thương, chảy dọc theo má xuống, dáng người nhỏ nhắn run run, câu dẫn Nguyên Tuấn Sách đến mất hồn.

“Thì ra một con yêu cũng có thể đáng yêu như vậy. Bạn học Hạnh, cậu có thể tiếp tục khóc thêm một lát, dáng vẻ này rất đẹp.”

“Mình không phải yêu.” Hạnh Mính nức nở phồng má nói, Nguyên Tuấn Sách hưng phấn, không nhịn được mà cắn chặt răng. Dường như anh sắp không khống chế nổi thú tính bạo ngược trong cơ thể, tình yêu nồng đậm biến thái hiện rõ trong ánh mắt anh. Nguyên Tuấn Sách không thèm che đậy thứ tình cảm đó, nói không hề khoa trương, anh thậm chí còn muốn một ngụm nuốt trọn người thiếu nữ này.

“Sao lại không phải là yêu? Bạn học Hạnh làm tôi khó chịu như vậy, cậu khiến tôi sợ hãi. Cậu chính là yêu, không cần phải gạt tôi, tuy rằng tôi không ngửi thấy yêu khí trên người cậu, nhưng tôi có thể cảm nhận được.”

Sợ hãi?

Hiện tại rốt cuộc là ai đang sợ ai hả?

Gương mặt tinh xảo như bức điêu khắc hoàn mỹ của Nguyên Tuấn Sách phóng đại trước mặt cô, ngũ quan vốn tinh xảo nhưng lúc nhìn ở khoảng cách gần thì cảm giác hoàn mỹ đó lại bị đánh nát, thay bằng sự sợ hãi vô tận.

“Đừng tới đây, cậu đừng tới đây.” Hạnh Mính chôn đầu vào giữa hai cánh tay, tiếng hít thở của Nguyên Tuấn Sách đã ngay gần trên đỉnh đầu, tần suất hô hấp càng lúc càng lớn, dường như anh đang cố ý hút khí ngửi ngửi.

Lông tơ trên làn da trắng nõn run run dựng đứng lên, Hạnh Mính có thể cảm nhận được rõ ràng, anh đang dùng sức ngửi, hình như muốn ngửi ra mùi gì đó

“Thơm quá.”

Nguyên Tuấn Sách khi dễ, dồn con gái nhà người ta vào trong góc, không còn chỗ để lùi, dùng chính thân thể cao lớn của mình để khi dễ cô. Anh ỷ vào sức mạnh của mình, cho rằng con thú nhỏ dưới người không thể thoát khỏi lòng bàn tay mình, anh kéo tay Hạnh Mính ra, chóp mũi dán sát lên trán cô, một đường ngửi ngửi xuống dưới.

Yêu và chó tuy là hai loài khác nhau nhưng cũng có vài đặc điểm tương tự. Bọn họ thích dùng ngũ quan nhạy bén của mình để cảm thụ vật phẩm ưa thích, ngửi ngửi sẽ giúp anh càng hiểu rõ về khối thân thể trước mặt này.

Đôi mắt, cái mũi, đôi môi.

Chóp mũi Nguyên Tuấn Sách không ngừng lướt qua những nơi này, Hạnh Mính ngay cả hít mũi một cái cũng không dám, nhiệt độ lạnh băng từ cơ thể anh tỏa ra dường như muốn đông cứng cô.

Hai người cũng không phải lần đầu cách nhau gần như vậy, nhưng nếu là trước kia, Nguyên Tuấn Sách sẽ không bao giờ làm những hành động biến thái như vậy, dùng mũi ngửi mặt cô.

“Bạn học Hạnh.” Giọng nói thanh lãnh trong trẻo, từng câu từng chữ rõ ràng kêu tên cô.

“Vì sao nơi này lại trở nên cứng rắn? Rõ ràng là tôi không sợ cậu, nhưng lại có cảm giác bị cậu khống chế trong tay, cảm xúc không chỗ phát tiết.”

Nguyên Tuấn Sách chủ động cầm lấy tay cô, đặt lên hông của mình, muốn cô cũng hiểu thêm về thân thể anh, thân thể anh có phản ứng với cô.

“Đây là mị lực của tình yêu sao? Cậu nhất định có biện pháp khiến nó khôi phục như bình thường, đúng không?”

Trong nháy mắt, trong đầu Hạnh Mính hiện lên vô số loại biện pháp giúp mình có thể thoát khỏi nơi này: Tuốt ống, khẩu giao, làm tình.

Trong đại não không ngừng hiện ra những đoạn ngắn trong kí ức, những hình ảnh khi Nguyên Tuấn Sách làm những việc này với cô, thái độ tàn bạo: Véo cổ, thọc vào rút ra, va chạm, bóp mặt.

Gương mặt vặn vẹo dữ tợn của Nguyên Tuấn Sách trong kí ức, dần thay thế cho gương mặt tinh xảo hoàn mỹ trước mặt.

“Bạn học Hạnh, đây là vẻ mặt gì?”

Đôi mắt nai của Hạnh Mính trừng lớn, con ngươi khô khốc còn có vài tia máu, nước mắt trên mặt đã khô cạn, thân thể từ trong ra ngoài đều đang tản ra một cổ khí vị không giống người thường.

Không phải là hương thơm, mà là một loại chất lỏng được bài tiết ra, mùi hương này khiến Nguyên Tuấn Sách không nhịn được muốn ngửi thử, cứ như ngửi nó là có thể hiểu được cảm xúc của cô.

Nguyên Tuấn Sách cúi đầu, tìm kiếm nơi mùi hương đó phát ra, đầu tóc xù xù của anh cọ lên cổ Hạnh Mính. Anh cúi đầu, vùi mặt vào dưới ngực cô, tìm kiếm nơi phát ra mùi hương gay mũi.

Anh nhìn thấy hai chân thon dài đang không ngừng run run, bắp đùi kết hợp đóng chặt lại, mà thứ ở giữa nơi đó là nơi mùi hương kia phát ra. Yêu là mỗi loài sinh vật có cái mũi mẫn cảm, giờ phút này Nguyên Tuấn Sách chỉ muốn nhào lên đi, xé hết đống quần áo đang che đậy của cô ra.

Đúng lúc đó, anh nghe thấy tiếng khóc thút thít của thiếu nữ truyền đến từ trên đỉnh đầu, hai chân cô dường như còn run rẩy với biên độ mạnh hơn, hình như là đã thoát khỏi sự khống chế của lí trí rồi.

Nguyên Tuấn Sách nghiêng nghiêng đầu, nghĩ đến những kiến thức mà mình đã từng nhìn thấy trong mấy quyển sách văn học, nói: “Bạn học Hạnh.”

“Cậu sợ tới mức tiểu ra sao?”

“Cậu đừng tới đây! Cậu mau ngẩng đầu lên!” Cô bắt chéo hai tay che trước ngực, gào khóc kêu to. Giờ phút này, Hạnh Mính bất chấp hình tượng, bò dậy chạy về phía cửa kho hàng, muốn la lớn lên để thu hút sự chú ý của người bên ngoài.

“Cứu tôi! Cứu tôi với, làm ơn thả tôi ra ngoài!” Cô đấm đá lên cánh cửa sắt, suy sụp quỳ xuống đất khóc kêu.

Ác ma phía sau thong thả đứng thẳng người, lộ ra một nụ cười tà ác ý, ánh mắt tràn ngập thứ khát vọng điên cuồng, dục vọng đã bùng lên khắp người, không thể dập tắt nổi.

Nguyên Tuấn Sách từng bước một đi tới chỗ Hạnh Mính, giờ cô chính là cá trong chậu chim trong lồng, gương mặt anh treo ý cười cực đoan, và cảm giác hưng phấn đến cực hạn: “Thật đáng yêu, bạn học Hạnh, để tôi ăn cậu nhé.”

“Đừng lại qua đây! Cậu đừng tới đây!” Cô tuyệt vọng, quỳ trên mặt đất khóc kêu thảm thiết, thân thể lùi dần rồi dán sát lên cánh cửa sắt lạnh băng. Hạnh Mình không ngừng quay đầu, hoảng sợ nhìn Nguyên Tuấn Sách đang từng bước một, ép sát mình. Phòng tuyến trong lòng cuối cùng cũng bị đánh vỡ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận