Chương 126

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 126

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cả người Minh Bạch cứng đờ, cũng dừng toàn bộ động tác lại. Thiếu niên chậm rãi rút tay về, rũ mắt nhìn gương mặt đã bị che đôi mắt lại của Chi Đạo, lông mi khẽ run. Anh biết Chi Đạo đã sớm có ý định từ bỏ anh, chỉ là không nghĩ tới nó sẽ đến đến nhanh như vậy. Càng không nghĩ tới địa vị của anh ở trong lòng cô cũng chỉ có như vậy. Chi Đạo hướng về người nhà của cô, anh cầu xin cô ở trong mắt cô cũng chỉ là đang ép cô.
Minh Bạch nhẹ nhàng hỏi cô: “Em thật sự bỏ được sao?”
Chi Đạo có chút hoảng hốt. Nhiệt độ cơ thể ấm áp của thiếu niên tràn ngập xung quanh, quen thuộc đến thế, ánh trăng trang điểm cho đôi mắt đào hoa quyến rũ của anh, ánh mắt mỹ lệ lưu luyến. Ánh sáng vinh quang trong đó như cung điện hoa lệ, kinh diễm hấp dẫn mà lại giả dối nguy hiểm. Loại vẻ đẹp này khiến cô chỉ muốn lưu lại vĩnh viễn, giấu kín nó trong bình thủy tinh.
Chiếc áo đồng phục xanh trắng đan xen trên người thiếu niên hơi ngắn, lộ ra một đoạn eo. Làn da nơi đó giống như bông hoa trắng, toả ra ánh sáng dịu dàng dưới trăng.
Chi Đạo nhìn chằm chằm anh đến phát ngốc: Minh Bạch đã trưởng thành.
Từ lớp 10 đến lớp 12.
Nam sinh này đã trưởng thành.
Đôi mắt, cái mũi, đôi môi, đẹp đẽ giống như hoa Tulip, giống như tai họa.
“Em đã nói rất rõ ràng.”
Cho nên mới muốn trình diễn ở trong mộng vô số lần. Chi Đạo phóng túng, vẻ mặt của anh, ngôn ngữ, thần thái, dự đoán mọi động tác của anh, ngàn vạn loại miêu tả. Cô không ngừng nhắc lại lý do chia tay, khắc vào tận tâm trí. Lý trí lặp lại nhắc nhở cô tình yêu này sẽ không có kết quả, vậy thì không cần yêu đương nữa. Không cần chậm trễ anh, lãng phí anh, kéo dài thời gian của anh. Chi Đạo tiêu tốn hết sự mềm mại của mình và nước mắt trong giấc mộng, chảy hết trong đó.
Cho dù đó chỉ là cảnh trong mơ, cho dù Minh Bạch lúc đó không phải Minh Bạch, Chi Đạo cũng không phải Chi Đạo.
Hoặc có lẽ, hiện tại mới là cơn ác mộng của cô.
Trái tim như bị từng mảnh lưỡi dao ném vào, vết cứa ứa máu. Minh Bạch ngơ ngác nhìn cô, hỏi cô có thể không cần chia tay hay không? Giọng nói của anh nghẹn ngào, nói rằng anh có thể nghĩ rất nhiều biện pháp khiến Lý Anh đồng ý.
Chỉ là thiếu niên không hiểu. Lời chia tay hôm nay là kết quả của rất nhiều nhân tố chồng lên. Đoạn thời gian này, Chi Đạo đã dần bị áp lực bức cho mệt mỏi, mệt đến mức cô không muốn đấu tranh với gia đình, với hiện thực, với tương lai nữa.
Chi Đạo không muốn đấu tranh, càng không mơ tới chiến thắng, cô chỉ muốn bỏ trốn, muốn làm đào binh.
Thâm tâm đột nhiên bừng tỉnh, có vài lời vốn không biết nên nói như thế nào lại vô tình bật thốt lên: “Có khả năng em không thích anh đến như vậy.”
Kỳ thật, Chi Đạo cũng không rõ ràng những lời này là thật hay là giả.
Có lẽ là thật. Nếu không thì tại sao cô có thể từ bỏ mà chia tay với Minh Bạch? Nếu không thì tại sao cô có thể dễ dàng buông tay đến thế? Chi Đạo càng nghĩ càng cảm thấy hình như chính là đạo lý này: Cô có thích anh, nhưng cũng chỉ có thể thích đến mức này mà thôi.
Không muốn thì có thể dừng lại.

Một tiếng thét đáng sợ chợt vang lên giữa không trung, kéo dài thật lâu.
Chi Đạo nói cô không thích anh đến vậy.
Cô độc ác cắm một thanh đao sắc bén lên cơ thể vốn chỉ một lòng muốn chết của anh. Tàn nhẫn đóng đinh linh hồn của anh trên mặt đất, mặc anh đau đớn rên rỉ.
Không thích đến như vậy.
Không thích đến như vậy hả
Thật lợi hại.
Lợi hại đến mức Minh Bạch rất muốn túm lấy tóc Chi Đạo, gắt gao đè chặt đầu cô lên trán anh, hỏi cô một câu:
Em con mẹ nó không có trái tim phải không? Làm sao lại có thể nói như vậy chứ?
Minh Bạch nâng đầu cô lên, giám thị từng đợt hô hấp của Chi Đạo. Ngón trỏ vuốt ve từ vành tai mềm nhẹ đến cái cằm mượt mà của thiếu nữ, như đang chơi đùa với một món đồ quý hiếm.
Hoặc giả, ngón tay đó càng giống như con dao. Dường như muốn cắt từ vành tai đến cằm của Chi Đạo.
Không khí trầm mặc lan tỏa, đây chính là sự bình yên trước cơn bão, báo trước một hồi tử vong.
Nỗi sợ hãi không biết tên tức khắc lan từ đỉnh đầu xuống đến tận lòng bàn chân của Chi Đạo, trái tim cô đột nhiên gia tốc, bất an đập loạn, sau lưng đã nổi lên một đống da gà da vịt, run rẩy khiếp sợ.
Minh Bạch muốn làm gì?
Minh Bạch nhẹ nhàng nhắm mắt, giết chết hai chữ phẩm vị, nắm tay từ từ thả lỏng, khói mù đã đau đớn trong mắt cũng bị hủy diệt, tất cả đều đã biến mất, ánh mắt anh khôi phục lại vẻ sáng trong như hắc diệu thạch quý hiếm.
Minh Bạch đứng lên, lôi kéo quần áo Chi Đạo, giúp cô đứng lên, giọng nói lạnh như trăng mùa đông.
“Em hiện tại chỉ do áp lực thi lớn học quá lớn.”
“Chúng ta về nhà trước.”
Chi Đạo cảm thấy hai chân cô toàn là bùn, cho dù có được anh kéo đi, cũng có thể lập tức nằm liệt trên mặt đất.
Còn may đó chỉ là cái ảo giác.
Chi Đạo tưởng đã không còn chuyện gì.
Trong những câu chuyện xưa, cho dù đôi tình nhân có chia tay, chỉ cần quá trình yêu đương vui vẻ, đó đã là một câu chuyện xưa lãng mạn.
Cho dù có tiếc nuối cũng sẽ không khoa trương đến như vậy.

Lúc hai người về nhà thì trời đổ mưa, Chi Đạo mua hai cái ô, đưa cho anh một cái.
“Chúng ta cũng tự đi về nhà thôi. Em đi bên này.” Cô chỉ chỉ bên trái, lại chỉ hướng bên phải: “Anh đi bên này.”
Minh Bạch mở ô ra, chiếc ô trên tay giống hệt của cô. Ô che mưa trong suốt, có thể nhìn thấu muôn vàn sự vật bên ngoài.
“Minh Bạch, thi lớn học anh phải cố lên nhé. Hy vọng anh càng ngày càng tốt.”
Chi Đạo nói xong, ngẩng đầu, mượn ánh đèn đường nhìn vẻ mặt thiếu niên.
Đôi mắt Minh Bạch như biển, ôn hoà mà sâu thẳm, lại như rừng rậm, bạt ngàn mà bí ẩn.
Chi Đạo yên lặng cúi đầu, xoay người đi một con đường khác với anh. Cô lại cường điệu lại một lần.
“Em đang nghiêm túc, cũng đã hạ quyết tâm mới nói chia tay.”
“Hy vọng chúng ta… Hảo tụ hảo tán (2).”
Chi Đạo thong thả bước ra bước đầu tiên, bước thứ hai. Đến bước thứ ba, cô đột nhiên chạy.
Thiếu niên bị cô bỏ lại phía sau, thản nhiên móc ra một điếu thuốc, thuần thục dùng bật lửa đốt lên, kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, đưa lên môi. Khuôn mặt xinh đẹp quyến rũ như hoa anh túc đã chẳng còn về trong trẻo ngày thường. Khói thuốc mờ ảo toả ra, che đi ánh mắt vô hồn, mất tinh thần của anh.
Sương khói và cơn mưa bụi mù mịt giăng giăng trải khắp không gian, tiếng mưa rơi tí tách kéo dài. Ngọn lửa màu đỏ lập lòe trong sương mù mông lung.
Khóe mắt thiếu niên lộ rõ vẻ chán đời, ánh mắt đặc sệt tanh hôi.

Chi Đạo.
Hiện tại anh không xác định anh có thể chiến thắng nó hay không.
Nó đang ở trong cơ thể anh, điên cuồng cắn nuốt mọi tế bào lý trí của anh.
Anh đau quá.
Em mau cứu anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận