Chương 126

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 126

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Làm tình sau khi uống rượu, bị thanh niên họa sĩ liếm hôn cưỡi chịch vào sâu trong lỗ hậu ngay tại căn phòng mình đã làm tình với vợ (phần 2)
Sau ngần ấy ngày hai người chung đụng, tưởng chừng như đã quen nhau hơn nhưng lại như không hề quen nhau, dù sao rào cản ngôn ngữ vẫn là lý do, hơn nữa người họa sĩ giống như quá mức nhiệt tình, hai câu ba câu đều nhắc về chuyện muốn làm tình nhân của cậu, mỗi khi Tô Mộc lại mềm lòng hơn một chút lại lập tức cảm thấy lúng túng…
”Tôi mang đến cho anh một món ăn mà mẹ tôi đã làm cho tôi, tôi cũng rất thành thạo món này.” Thanh niên họa sĩ đặt hộp giữ nhiệt lên bàn, trong ánh mắt xanh thẳm tràn đầy mong đợi.
Mở hộp giữ nhiệt ra, bên trong là một chiếc hộp giữ nhiệt hình tròn lớn, hình như là bít tết hầm hay món gì đó tương tự, nhưng sau khi ăn vào miệng mới phát hiện nó không phải là thịt bít tết, hình như là một loại thịt nai đặc biệt ở đây, trong thịt chắc chắn được ướp rượu vang đỏ, ngoài màu sắc sáng rỡ ra còn thoang thoảng mùi rượu.
Màu sắc cũng khá đẹp, phối hợp với thật nhiều loại rau cải, cũng không biết giữa trời tuyết làm sao có thể tìm ra được nhiều rau cải như vậy, Tô Mộc không khỏi có hơi tò mò.
Thậm chí còn có một chai rượu vang bên trong để dùng kèm bữa ăn.
Tô Mộc không biết đây là loại rượu vang đỏ nào, nhưng nhìn cách nó được chạm khắc và những tấm vàng mỏng được dùng làm vật trang trí để tạo hình chiếc nơ trên miệng chai, có vẻ nó rất đắt.
Một bữa ăn thịnh soạn, một chai rượu vang, hương vị của chai rượu vang cũng rất khá, ngập mùi trái cây, không quá đắng, cũng không quá chát, hương vị rất vừa miệng, Tô Mộc đợi cả ngày trong phòng với lò sưởi, cảm giác như cả người cũng thiếu nước, cổ họng khô khốc không nhịn được mà uống thêm, đợi đến khi bữa ăn kết thúc, hai mắt cũng đã mê mang.
Gò má đỏ bừng, Tô Mộc mềm nhũn tựa đầu vào thành ghế sô pha, nhìn thanh niên họa sĩ thu dọn đống bừa bộn trên bàn, sau đó kê giá vẽ, khoanh chân ngồi dưới đất, đắt đầu trộn màu.
”Cậu muốn vẽ tôi sao?” Tô Mộc nghiêng đầu nhìn họa sĩ.
”Đương nhiên, thật ra từ sau khi thấy anh, tôi không còn cách nào để vẽ những người khác hoặc là vật khác nữa, tôi chỉ muốn vẽ anh.” Thanh niên họa sĩ thành kính nhiệt tình, mỗi một câu nói, mỗi một chữ cũng giống như đang bày tỏ.
Bản dịch của giọng nói AI vẫn hơi hỗn loạn, hoặc từ ngữ không truyền tải được ý nghĩa nhưng cả hai đều đã quen.
Trên giá vẽ là một người đàn ông phương Đông say rượu, gương mặt đỏ ửng, hình như là vì say rượu nên đỏ ửng, lại như vì tình dục lượn lờ, khóe mắt chân mày đều mang theo men say mông lung, một tay đặt trên trán, khiến ống tay áo của bộ đồ mặc ở nhà trượt xuống khuỷu tay, cánh tay nhỏ nhắn trắng mịn như thể không thể chịu nổi một đòn, nhưng lại khiến thần trí người khác rạo rực…
Đầu bút lang thang trên trang giấy, ánh mắt của chàng thanh niên họa sĩ cũng chậm rãi bơi lượn trên cơ thể Tô Mộc, lướt qua mỗi một đường cong…

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận