Chương 126

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 126

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc này Hạ Minh Viễn mới cọ côn thịt vào tɾong bức phùng ướt đẫm của cô, cọ xát mãnh liệt.
Đêm còn rấtdài, hai cha con ở tɾong nhà chỉ thuộc về bọn họ, tận tình phóng thí¢h du͙c vọng không thể miêu tả, ở tɾong vùng trời nhỏ này bọn họ tuyệt đối tự do.
Đêm nay qua đi Hạ Minh Viễn đều ngủ tɾong phòng Hạ Vân, chỉ khi bà cụ thỉnh thoảng ngủ lại mới có thể về phòng hắn.
Hơn nữa vì càng tiện hoan ái với con gái, Hạ Minh Viễn lại mua giường gỗ nhỏ để bên cạn♄, như vậy cho dù hai người quay cuồng trên giường, cũng không đánh thức đứa bé.
Đối với Hạ Vân mà nói, cuộc sống như vậy gần như hoàn mỹ.
Duy nhất không được hoàn mỹ chính là, cô và cha vẫn luôn dừng ở giai đoạn cọ xát không cắm vào.
Cũng mặc kệ tɾong lòng cô số ruột thế nào, xuấtphát từ rụt rè của con gái, sau này Hạ Vân không cầu cha cắm vào nữa.
Hôm nay sáng sớm Hạ Minh Viễn bị bạn gọi đi ra ngoài xem xe, để Hạ Vân và bà nội cùng trông cửa hàng.
Giữa trưa bà nội nói không muốn nấu cơm, muốn đặt cơm hộp, bà nội là bà cụ thời thượng, bà ấy biết rấtrõ cách đặt cơm hộp trên mạng.
Hạ Vân và bà nội dựa sát vào nhau nghiên cứu xem ăn món gì.
“Hamburger gà rán khoai tây, đây là món người trẻ tuổi các cháu thí¢h ăn mà.” Bà nội nói.
Hạ Vân híp mắt, cô không thí¢h ăn món này, là bà cụ muốn ăn ấy chứ.
“Có quá dầu mỡ hay không ạ?” Cô hỏi.
“Muốn ăn thì gọi.”
Không đợi Hạ Vân gật đầu, bà cụ đã đặt mấy suất.
Hạ Vân đang định nói gì đó thì thấy có một chiếc xe ô tô cao cấp lái tới bên ngoài cửa hàng bọn họ, Hạ Vân đứng dậy muốn đi ra ngoài đón khách.
Kết quả đợi cô thấy rõ người xuống xe là ai, sắc mặt cô lập tức lúc trắng lúc xanh.
“Trần Trọng Lễ?”
Vẻ mặt người đàn ông cao gầy vui sướng, đi nhanh về phía cô “Tiểu Vân, cuối cùng anh cũng tìm được em.”
Hạ Vân lùi về sau hai bước duy trì khoảng cách với anh ta, lông mày nhíu chặt lại, không vui hỏi
“Anh tới làm gì?”
Gương mặt của Trần Trọng Lễ rấtgiống với Hạ Minh Viễn, có tràn ngập thâm tình
“Tiểu Vân, sau khi em rời đi anh mới phát hiện mình không thể không có em, cho nên anh ly hôn tới tìm em.”
Hạ Vân cạn lời “Không phải đã nói không bao giờ gặp lại sao? Sao anh còn tìm tới tận đây?”
Hiện giờ cô đã được như ước nguyện, có cuộc sống hoàn mỹ với cha, căn bản không cần anh ta tới quấy rầy, cho dù anh ta là cha ruột của đứa bé cũng tuyệt đối không có cơ hội.

Bình luận (0)

Để lại bình luận