Chương 126

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 126

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cõi Mộng Hạnh Phúc
Lâm Dịch Phong mở mắt.
Không phải ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo của văn phòng tổng tài, cũng không phải bóng tối đặc quánh của căn penthouse cô độc. Hắn đang ở đây. Một căn phòng ngập tràn ánh nắng, sơn màu hồng phấn dịu dàng. Trên tường dán giấy dán tường hình mây trắng, và ở góc phòng, không chỉ một, mà là hai chiếc nôi gỗ xinh xắn.
Hắn đang ngồi bệt trên tấm thảm lông cừu mềm mại, tay vẫn còn cầm một con ngựa gỗ nhỏ. Cả người hắn cứng đờ.
Hắn đã trở lại. Hắn đã thật sự quay lại được giấc mơ này.
Cánh cửa phòng khẽ mở.
Bùi Yên bước vào.
Trái tim Lâm Dịch Phong như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Cô đây rồi. Cô bằng xương bằng thịt, ấm áp và sống động. Cô mặc chiếc váy bầu bằng lụa mềm mại, mái tóc đen dài được búi lên gọn gàng, và khuôn mặt… khuôn mặt cô không còn bị sương mờ che phủ. Hắn nhìn thấy rõ ràng. Đôi mắt hạnh trong veo, chiếc mũi nhỏ thanh tú, và đôi môi hồng đang mỉm cười.
Và cái bụng của cô. Nó đã lớn, nhô cao một cách viên mãn.
“Anh lại ngẩn ra đấy à?” Giọng nói cô trong trẻo như suối nguồn, thứ âm thanh mà hắn đã điên cuồng tìm kiếm trong thực tại. “Em đã nói lắp cái cũi này không vội, sao anh cứ ngồi đây mãi thế?”
Cô mắng yêu, chậm rãi đi về phía hắn.
Lâm Dịch Phong không thể cử động. Hắn chỉ có thể ngơ ngác nhìn cô. Hắn muốn gào lên, muốn hỏi cô là ai, muốn nói cho cô biết hắn đã tìm cô khổ sở thế nào ở thế giới kia.
Cô thấy hắn không nhúc nhích, liền tinh nghịch ngồi xổm xuống trước mặt hắn, định chọc vào má hắn. Ngay khi cô vừa khuỵu gối, hắn đã phản ứng.
Hắn lao tới, ôm chầm lấy cô, mạnh đến mức cô khẽ kêu lên một tiếng. Hắn vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà một hơi thật sâu.
Là mùi hương này! Mùi hoa lan thanh khiết trộn lẫn với mùi sữa ngọt ngào của người mẹ. Mùi hương của sự sống.
“Dịch Phong… anh làm em sợ,” cô thì thầm, vòng tay ôm lại tấm lưng rộng lớn đang run rẩy của hắn. “Anh sao thế? Lại gặp ác mộng à?”
Hắn không trả lời. Hắn chỉ ôm cô chặt hơn, áp má mình lên cái bụng tròn căng của cô.
Và rồi, hắn cảm nhận được.
Một cú thúc nhẹ, rồi một cú đạp rõ ràng từ bên trong.
Con của hắn. Con của chúng ta.
Một cảm xúc cuồng bạo chưa từng có—vui sướng, đau đớn, yêu thương, hối hận—cuộn trào trong lồng ngực hắn. Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, nhìn cô chằm chằm.
Bùi Yên giật mình. “Mắt anh… sao đỏ thế? Dịch Phong, anh thật sự không sao chứ?”
Hắn lắc đầu, cố gắng trấn định lại. Hắn không thể dọa cô. Đây là thực tại duy nhất hắn có, dù chỉ là một giấc mơ. Hắn phải tìm ra cô là ai. Hắn phải có được tên của cô.
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve bụng cô. “Anh… anh quên mất. Con gái chúng ta tên gì?”
Bùi Yên nhíu mày, vẻ mặt như nhìn một tên ngốc. “Anh lại đùa em. Rõ ràng là anh đặt tên mà. Anh còn nói cái tên này là… là độc nhất vô nhị.”
“Anh muốn nghe em nói lại,” hắn nài nỉ, giọng khàn đặc. “Anh muốn em viết ra cho anh. Anh muốn đóng khung nó lại.”
Bùi Yên bật cười trước sự trẻ con của hắn. “Được rồi, được rồi. Anh đúng là càng ngày càng kỳ cục.”
Cô với lấy cuốn sổ tay và cây bút trên bàn, nắn nót viết ra hai cái tên. Hắn nhìn chằm chằm vào nét chữ của cô.
Lâm Chân Nhã.
Lâm Thư Đồng.
“Hai… hai cái?” Lâm Dịch Phong ngẩng phắt lên.
“Trời ạ,” Bùi Yên cốc đầu hắn. “Sinh đôi. Anh quên thật rồi à? Bác sĩ nói là hai công chúa.”
Hai công chúa. Hai đứa con gái. Hắn có con với cô.
Hắn không kìm nén được nữa. Hắn chồm tới, giữ lấy gáy cô, và nghiền nát môi cô bằng một nụ hôn.
Đây không phải nụ hôn trừng phạt như ở Kính Hồ (Kiếp 1). Đây không phải nụ hôn chiếm đoạt dâm loạn trên xe (Kiếp 1). Đây là một nụ hôn của kẻ chết đuối vớ được phao, một nụ hôn của linh hồn đói khát tìm thấy bến đỗ.
Lưỡi hắn càn quét khoang miệng cô, không phải để cướp đoạt, mà để khẳng định. Hắn mút lấy lưỡi cô, hút cạn không khí của cô, tham lam nếm trải vị ngọt của cô. Hắn hôn sâu đến mức Bùi Yên mềm nhũn trong vòng tay hắn, hai má đỏ bừng, hơi thở đứt quãng.
“Dịch Phong… ưm… chậm… chậm lại…”
Hắn luyến tiếc buông cô ra, trán tựa vào trán cô, cả hai cùng thở dốc.
“Hôm nay anh lạ lắm,” cô thì thầm, đôi mắt ngập nước vì nụ hôn sâu. “Nhưng… em thích.”
Lâm Dịch Phong nhắm mắt lại. Hắn không quan tâm đây có phải là mơ hay không. Giờ phút này, hắn là người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận