Chương 126

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 126

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những lời này rất nghiêm túc.

“Ừm.” Tạ U U cúi đầu cười ngọt ngào, trong ánh mắt đuôi mày đều chứa sự thẹn thùng, nói với anh: “Em cũng đã nói, chỉ thích một mình anh, cũng chỉ cần một người đàn ông là anh.”

Thẩm Phi Bạch nghe lời nói của cô thì trong mắt ánh lên tia ấm áp, siết nhẹ tay cô: “Chỉ sợ mấy lời này của em chỉ là dỗ ngọt anh thôi.”

Tạ U U lắc đầu, duỗi tay ôm lấy anh: “Không phải dỗ anh đâu, là lời thật lòng đấy.”

Thẩm Phi Bạch thấy cô ôm mình, trong mắt xuất hiện ý cười, khóe môi cũng không nhịn được cong lên.

Hai người ở trên giường thắm thiết thêm một lát rồi nhanh chóng xuống giường.

Thẩm Phi Bạch mặc áo sơ mi trắng và quần tây đơn giản, hai người rửa mặt xong thì cùng rời khỏi khách sạn.

Thẩm Trung cũng không thật sự ngồi đợi trước cửa nhà Tạ U U, tuy ngay từ đầu cậu ấy đã định như thế thật, ném cặp sách của mình trên mặt đất, lấy máy chơi game ra ngồi xổm ở đó chơi, đợi Tạ U U về. Vẫn là thư ký Tống uyển chuyển nhắc nhở cậu ấy, chắc chắn cô Tạ sẽ không về nhanh thế đâu, kiến nghị cậu ấy đến cửa hàng KFC gần đó chờ.

Thẩm Trung sờ bụng, sáng còn chưa ăn sáng nữa, bây giờ đúng là đói thật, thế nên đồng ý luôn.

Thư ký Tổng cảm thấy nếu mình không nói thế thì có khi cậu chủ nhỏ sẽ ngồi ngoài nhà cô Tạ đợi cô ấy về thật, đứa nhỏ này có ngốc không thế? Dây thần kinh tư duy của cậu nhóc thẳng đến thế à? Cô Tạ thấy cũng phải cạn lời.

Tiểu khu này là chỗ khá yên tĩnh, đi đường không bao lâu đã đến một trung tâm thương mại.

Thẩm Phi Bạch nhận được điện thoại của thư ký Tống, anh điều chỉnh bản đồ, chuẩn bị đi tới trung tâm thương mại.

Lúc Thẩm Phi Bạch đánh tay lái chuyển hướng xe thì thấy Tạ U U đang nhìn chằm chằm mình, anh lại cười: “Nhìn anh thế làm gì? Chẳng lẽ tối qua còn chưa đủ à?”

Cái từ tối qua này có thâm ý rất lớn đấy.

Động tác đánh tay lái của Thẩm Phi Bạch vừa lão luyện vừa ổn định, đúng là tài xế già.

Tuy Tạ U U đã có được bằng lái, thế nhưng cô vẫn chưa tự lái xe lần nào, cô không cần tưởng tượng cũng đủ biết kỹ thuật lái xe của mình gà tới mới nào.

Hai tay cô nâng mặt mình, mỉm cười với anh: “Em đang nghĩ, thế mà em có thể khiến thị trưởng Thẩm làm tài xế cho em.”

Trong mắt Thẩm Phi Bạch lộ ra chút ý cười, biết cô nhóc này lại đang trêu đùa mình.

Tạ U U nhìn vẻ mặt anh như đã nhìn thấu tâm tư cô, lại còn cố tình dung túng mà đỏ mặt.

Thẩm Phi Bạch chỉ nói lại một câu, giọng điệu khá ôn hào: “Vậy em nắm chắc cơ hội này đi.”

Nói xong, Thẩm Phi Bạch đưa tay xuống đặt lên đùi cô, sắc mặt anh rất tự nhiên, như thể anh hoàn toàn không nhận ra rằng mình đang giở trò lưu manh trên xe.

Tạ U U cảm nhận được những ngón tay ấm áp khô ráo của anh, cô trở tay cầm tay anh, mười ngón tay đan vào nhau.

Cô ngẩng đầu cười ngọt ngào với anh, khóe môi Thẩm Phi Bạch hơi cong lên, tiếp tục lái xe.

Tuy lúc này hai người không nói câu nào, nhưng lại rất ăn ý nhau.

Rất nhanh họ đã tìm được cửa hàng KFC, thấy Thẩm Trung đang ngồi bên trong, một tay cầm đùi gà rán một tay khác chơi điện thoại, ăn uống thật ngon lành.

Cả hành trình thư ký Tống đều ở bên cạnh Thẩm Trung tiếp khác, vừa thấy Tạ U U và Thẩm Phi Bạch bước vào, ông ấy vội đứng lên nhỏ giọng gọi một tiếng.

“Thị trưởng, cô Tạ.”

“Ừm.” Giọng của người đàn ông vừa trầm thấp lại từ tính.

Hôm nay anh không mặc áo khoác mà chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, phối cùng quần tây đen, ngay cả cà vạt cũng chẳng mang. Tuy thời gian chuẩn bị có chút vội nhưng tóc vẫn được anh chải chuốt gọn gàng, rất có hương vị nam tính và sạch sẽ.

Thẩm Phi Bạch vừa tiến vào đã có người không nhịn được liếc mắt nhìn sang bên này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận