Chương 126

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 126

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Dù là năng lực của anh hay sức mạnh kinh tế của anh, nếu như anh tranh giành quyền nuôi con với em…”

Lúc này, Giang Ninh hoàn toàn không nghe được Chu Liệt nói cái gì.

Sau khi Giang Hải nhìn thấy Chu Liệt, đặc biệt là sau khi nhìn thấy dáng vẻ thành công trong sự nghiệp của anh, không thể nghi ngờ rất vui vẻ.

“Chu Liệt, là anh nói, anh không thích trẻ con!”

“A Ninh, em không tranh nổi anh đâu.”

“Dù là năng lực của anh hay sức mạnh kinh tế của anh, nếu như anh tranh giành quyền nuôi con với em…”

Giọng nói của người đàn ông vừa máu lạnh vừa chắc chắn.

Nếu như nói lúc trước Giang Ninh cũng chỉ là áp lực nhiều năm sau không khống chế được mà thôi.

Nước mắt Giang Ninh vừa mới ngừng lại, trong mắt lại một lần nữa hiện lên vẻ không dám tin.

Nước mắt Giang Ninh vừa mới ngừng lại, trong mắt lại một lần nữa hiện lên vẻ không dám tin.

Anh tiếp tục nói.

Chu Liệt nhìn phản ứng kịch liệt của Giang Ninh như vậy, lồng ngực lại ngột ngạt đau đớn một lần nữa, càng khó chịu như bị dao cắt.

Thân thể yếu ớt của cô dựa vào tường, chậm rãi trượt xuống.

Đôi mắt trong suốt ấy, giống như viên bi thủy tinh nặng nề rơi xuống đất, bị vỡ thành vô số mảnh nhỏ.

Trong mỗi mảnh vỡ, đều nhuộm đầy bi thương của Giang Ninh.

Câu nói này cứ quẩn quanh trong đầu cô.

Vẫn là ngày Chu Liệt nhận được điện thoại, vội vàng chạy tới

Cũng bao gồm cả tình huống trước mắt

Chu Liệt nói không sai, Tần Niệm là một luật sư có năng lực, đã phân tích tất cả khả năng cho Giang Ninh.

Đôi mắt trong suốt ấy, giống như viên bi thủy tinh nặng nề rơi xuống đất, bị vỡ thành vô số mảnh nhỏ.

Cũng bao gồm cả tình huống trước mắt

Giang Ninh siết chặt nắm đấm, bộc phát ra sự hoảng loạn của mình phát ra tiếng hét gần như thất thanh.

Tần Niệm nhíu mày, hỏi cô: “Vậy còn cô thì sao, cô muốn gì?”

Nhưng Giang Ninh nói: “Chu Liệt anh ấy sẽ không muốn có đứa trẻ đâu.”

“A Liệt à, chú thật sự xin lỗi……. Biết rõ cháu bận rộn như vậy, nhưng vẫn gọi cháu đến đây….Thân thể của chú sắp suy yếu rồi, nói không chừng khi nào có thể sẽ nhắm mắt lại rời đi… Nhưng mà chú không yên lòng…”

Tần Niệm nhíu mày, hỏi cô: “Vậy còn cô thì sao, cô muốn gì?”

Anh đau đớn, ngay cả hô hấp cũng ngừng lại.

Giang Ninh trả lời cô: “Tôi không muốn gì cả, tôi chỉ muốn đứa trẻ.”

Cho dù là hai, hoặc là một …

Quả nhiên A Ninh còn đang trách anh.

Chu Liệt cố nén đau lòng, thấp giọng nói, chậm rãi nói từng chữ.

Cô chỉ hy vọng cho dù ly hôn, Chu Liệt rời khỏi cô, cũng có thể để lại một đứa con ở bên cạnh cô.

“Là anh… Là anh ngay từ đầu, anh không muốn đứa con trong bụng em!”

Nhưng Chu Liệt muốn tranh giành quyền nuôi con với cô, anh muốn mang cả hai đứa trẻ đi.

‘’Không được!’’

Giọng nói của người đàn ông vừa máu lạnh vừa chắc chắn.

Giang Ninh siết chặt nắm đấm, bộc phát ra sự hoảng loạn của mình phát ra tiếng hét gần như thất thanh.

Anh rõ ràng biết Giang Hành và Chu Điềm đối với Giang Ninh mà nói quan trọng như thế nào.

Cả người suy sụp ngồi trên mặt đất.

Đôi mắt khóc đến đỏ bừng ấy, gắt gao nhìn chằm chằm Chu Liệt, không chỉ có nước mắt, mà còn sự có tức giận mãnh liệt

“Người khác chú cũng không tin tưởng được, sau cùng chú vẫn tin tưởng cháu. Sau khi chú rời đi, nhờ cháu chăm sóc A Ninh một thời gian nhé…”

“Chu Liệt, là anh nói, anh không thích trẻ con!”

“Là anh… Là anh ngay từ đầu, anh không muốn đứa con trong bụng em!”

Quả nhiên là như thế…

“Là anh không muốn! Tại sao bây giờ anh lại cướp đứa con của em! ”

Cô chỉ hy vọng cho dù ly hôn, Chu Liệt rời khỏi cô, cũng có thể để lại một đứa con ở bên cạnh cô.

Nếu như nói lúc trước Giang Ninh cũng chỉ là áp lực nhiều năm sau không khống chế được mà thôi.

Vào giờ lúc này cô hoàn toàn sụp đổ.

Cô thậm chí không nhận ra mình đang nói cái gì, nhưng những lời oán hận đó đã thốt ra khỏi miệng mà không cần suy nghĩ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận