Chương 126

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 126

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

(*): chỉ cả hai bên đều bị tổn thương trong cuộc giành giật, chẳng bên nào được lợi cả

Ở trên xe, Bàng Kinh Phú vén quần áo trên người Điền Yên lên, kéo miếng dán điện cực trên ngực cô, xé hết toàn bộ dây xuống, rồi ném thiết bị theo dõi điện tâm đồ cỡ lòng bàn tay ra ngoài cửa sổ.

Sau khi tìm kiếm trên người cô không có thiết bị liên lạc hay máy định vị nào khác, anh mới tóm lấy cổ cô, đè cô xuống ghế, tức giận hạ giọng chất vấn cô: “Ban đầu mục đích em tiếp cận tôi là để bắt tôi! Có phải hay không!”

Gương mặt Bàng Kinh Phú lạnh lùng lấm tấm những giọt máu, khóe miệng căng thẳng vặn vẹo thành một độ cong đến đáng sợ, giây tiếp theo anh gầm lên.

“Em đến vì nhiệm vụ, tất cả chỉ là để lừa gạt tôi! Thân thế của em, tuổi tác, tên tuổi và gia đình, mẹ nó rốt cuộc cái nào là thật! Em lừa dối tôi bao nhiêu hả!”

Cảm xúc của Bàng Kinh Phú gần như tan vỡ.

Chân tướng đã bày ở trước mặt, anh dù không muốn tin cũng khó. Người luôn luôn cảnh giác như anh lại thua trên tay của một người phụ nữ. Anh chưa bao giờ dám nghĩ tới, cũng tự phụ đến mức chưa bao giờ cảm nhận được.

Ngày hôm qua anh còn yêu cô đến móc tim móc phổi, tự trách bản thân không bảo vệ tốt cho cô. Hôm nay tim phổi anh lấy ra đều bị chó ăn mất!

Tim giống như là đang sống sờ sờ bị người ta xé rách, cơ thể anh đang êm đẹp, giờ cả người như có một vết thương rất lớn. Máu tươi không cầm được chảy đầm đìa ra ngoài.

Ngón tay anh run rẩy bóp cổ cô đến biến dạng, tưởng tượng bóp chết cô là bản thân có thể thanh tỉnh từ trong giấc mộng này.

Yêu cô là thật, hận cô cũng là thật.

Nếu như có thể, Bàng Kinh Phú thật muốn moi não mình ra, xóa bỏ ký ức từ sau khi gặp cô. Như vậy anh sẽ có thể dùng một đao giết cô mà không có bất kỳ ràng buộc tình cảm nào.

Khuôn mặt tái nhợt của Điền Yên nhanh chóng chuyển sang màu đỏ, trong mắt cô hiện lên sự sợ hãi và tràn ngập đau đớn.

Những ngón tay của anh như thép, lạnh lùng cứng rắn siết chặt chiếc cổ thanh tú của cô. Hai tay của Điền Yên theo bản năng nắm lấy bàn tay đang bóp cổ mình, vô lực kéo ra để thoát khỏi xiềng xích của cái chết. Móng tay cắm vào da của Bàng Kinh Phú, nhưng không có một chút tác dụng nào.

Cổ truyền tới cơn đau đột ngột, cổ họng Điền Yên phát ra âm thanh nghẹn ngào, hai chân bắt đầu vô lực loạng choạng.

Một cơn ù tai chói tai lan lên não, máu tươi từ tai chảy ra ngày càng nhiều.

Nếu không phải Nham Oanh lái xe đến căn hộ kịp thời, Bàng Kinh Phú suýt chút nữa đã sờ sờ bóp chết cô ở mấy giây cuối cùng.

Xe dừng lại, phía trước truyền đến tiếng thở dốc dồn dập của Nham Oanh: “Đến rồi ông chủ…”

Cổ tay đột nhiên buông lỏng, không khí trong nháy mắt tràn vào phổi, lồng ngực Điền Yên phập phồng dữ dội. Cô túm lấy cổ áo ho điên cuồng để cố gắng hấp thu thêm nhiều oxy hơn.

Sắc mặt Điền Yên lại trở nên tái nhợt lần nữa, dưới hốc mắt xuất hiện vết bầm tím, con ngươi màu trắng trướng đẫm tia máu, nỗi sợ hãi chưa nguôi khiến cảm giác hít thở không thông kéo dài không thể tiêu tan.

“A a a— ”

Bàng Kinh Phú nắm lấy cánh tay cô, kéo cô xuống xe. Đầu gối của Điền Yên trượt khỏi đáy xe khuỵu xuống đất, lần nữa ngã sấp trên đất, một đường trượt về phía lối vào thang máy.

Ngày càng có nhiều xe của Tứ Phương Trai lao xuống đoạn đường dốc của hầm để xe, bên trong mỗi chiếc xe đều chở đầy con tin.

Bàng Kinh Phú nhấn tầng ba.

Thang máy dần hạ xuống, áp suất không khí dần dần loãng đi. Điền Yên có thể cảm nhận rõ ràng áp lực lên bên tai bị thương của mình. Cô quỳ xuống bên cạnh chân Bàng Kinh Phú, nhếch nhác chảy nước mắt nước mũi.

“Thật xin lỗi, anh tha cho tôi đi. Tôi không dám nữa, đây là nhiệm vụ cấp trên giao cho tôi, tôi biết lỗi rồi… Sau này tôi không làm nữa.”

Khóe miệng Bàng Kinh Phú nhếch lên, nụ cười dữ tợn khiến khuôn mặt đẹp trai ngang ngược của anh trông thật đáng sợ.

Anh đột nhiên giẫm lên mắt cá chân của cô, khiến cô đau đớn thét chói tai. Bàng Kinh Phú nghiêng đầu, trừng mắt hỏi cô: “Lại bắt đầu đổi chiến lược à? Em đúng là gió chiều nào theo chiều ấy, để tôi đoán một chút, lời nói của em không có một chữ nào là sự thật cả.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận