Chương 126

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 126

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mùi thuốc đắng truyền đến từ đầu lưỡi của hắn, Đỗ Yểu Yểu bị hắn dịu dàng mút, hôn đến mức cả người tê dại. Sợ thân thể mềm mại trượt xuống, nàng vòng tay ôm lấy cổ hắn.
Dường như nhận được sự đáp lại, Thẩm Giai quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ của nàng, kéo vào trong miệng mình, đặt giữa răng môi không ngừng liếm láp thưởng thức hết lần này đến lần khác.
Đầu lưỡi Đỗ Yểu Yểu tê dại, run rẩy lẩn tránh. Mỗi lần tránh, hắn sẽ ăn càng quyết liệt hơn. Khoái cảm khó hiểu truyền đến bầu ngực và hạ thể.
Đóa anh đào dựng thẳng, hoa huyệt co rút, nàng đã động tình rồi.
Thừa dịp hắn không chú ý, lưỡi nàng nhạy bén “vèo” trở về, Thẩm Giai tiếp tục thăm dò trong miệng nàng.
Đến lúc này, giống như sắc trời thay đổi dữ dội, gió táp mưa rào.
Đầu lưỡi của hắn ngang tàng lướt qua mọi ngóc ngách trong miệng nàng, liều mạng cướp đoạt nước bọt thơm ngọt, đầu lưỡi mạnh mẽ liếm sâu vào cổ họng nàng.
“Ưm… a ư ư…”
Đỗ Yểu Yểu không thở nổi, nàng đấm nhẹ lên vai hắn. Thẩm Giai hoàn hồn, độ cho nàng một hơi, sau đó lại run rẩy từng cái ở chỗ sâu bên trong nàng.
Hắn chiếm hết toàn bộ của nàng, hôn ra ra vào vào giống như trêu chọc, tràn đầy ý ám chỉ.
Đỗ Yểu Yểu đẩy không ra, lúc hắn liếm thật sâu, nàng còn mút lấy đầu lưỡi của hắn cố gắng nuốt xuống. Thẩm Giai chịu không được, miệng hắn dừng lại, sau đó nằm trên cổ nàng nặng nề thở dốc.
Chỗ dưới hông hắn căng cứng, cách lớp chăn mỏng đè lên bụng dưới của nàng.
Đỗ Yểu Yểu cử động cơ thể, Thẩm Giai càng áp sát, giọng nói khàn khàn: “Đừng nhúc nhích, cho ta ôm một lát là ổn.”
Đỗ Yểu Yểu cũng khó chịu, nàng dường như đã ướt, quần lót ẩm ướt dính vào cửa huyệt.
Không ai nhắc đến chuyện lên giường.
Thẩm Giai trì hoãn rất lâu, hắn chủ động dời hạ thân sưng cứng, vùi vào ngực nàng lẩm bẩm: “Bà xã thật ngọt…”
Đỗ Yểu Yểu cảm thấy ở lại với hắn nữa thì chỉ sợ lửa gần rơm sẽ bốc cháy. Nàng từ chối: “Ta đến cửa hàng xem thử, chàng ở nhà nghỉ ngơi thật tốt đi.”
Trong phòng không có người, Thẩm Giai rút Tiểu Thẩm Giai đang gào khóc đòi ăn ra: “Muốn ăn Tiểu Yểu Yểu sao? Ta cũng muốn ăn… Chịu được khó khăn gian khổ mới là Yểu Trung Giai. Chịu đựng trước đi…”
Thư phòng và phòng ngủ của Đỗ Yểu Yểu chỉ cách một bức tường, nửa đêm bên kia thường xuyên truyền đến động tĩnh ồn ào.
Không biết Thẩm Giai lại xảy ra chuyện gì, Đỗ Yểu Yểu khoác áo vào xem.
Thẩm Giai dựa vào gối, trên trung y màu trắng thuần dính mấy giọt máu. Lục Nhân đang vắt khăn trong chậu đồng, lau miệng, lau tay cho hắn.
“Sao vậy?” Đỗ Yểu Yểu nhìn nước trong chậu chuyển sang màu đỏ nhạt.
“Không sao, bệnh cũ thôi.” Thẩm Giai dùng chăn che vết máu trên áo.
Đỗ Yểu Yểu nhìn nước súc miệng dưới giường, bên trong cũng đỏ tươi.
“Xảy ra chuyện gì?” Nàng nhíu mày chất vấn Lục Nhân: “Chẳng phải ban ngày đã uống thuốc sao? Sao lại không có tác dụng gì?”
Lục Nhân tỏ vẻ né tránh, úp úp mở mở: “Bệnh cũ, bệnh mới… Đoán chừng phải dưỡng thêm một thời gian…”
Đỗ Yểu Yểu không tin. Trong lòng nàng nghi ngờ, bởi vì nàng nhúng tay vào nên kịch bản thay đổi, Thẩm Giai lại mắc bệnh nan y gì đó sao? Trong nguyên tác, hắn đi Nam Chiếu cùng nhóm người của mình và không hề bị trọng thương.
Nàng dặn dò Tiểu Thúy: “Cất kỹ nước súc miệng, ngày mai đi tìm lớn phu kiểm tra.”
“Không cần!” Thẩm Giai lên tiếng, nháy mắt bảo Lục Nhân mang đi: “Thật sự là bệnh cũ thôi. Yểu Yểu, nàng không cần lo lắng, mấy ngày nữa sẽ ổn thôi.”
Hắn ra hiệu cho Đỗ Yểu Yểu ngồi xuống, dỗ ngon dỗ ngọt: “Có phu nhân chăm sóc ta, điều này hiệu quả hơn so với bất kỳ loại thuốc tốt nào.”
Đỗ Yểu Yểu không bị hắn mê hoặc, nàng ra lệnh cho Tiểu Thúy: “Đi, mang nước súc miệng đi, ngày mai kiểm tra.”
Tiểu Thúy bước lọc cọc ra ngoài, đuổi theo Lục Nhân.
“Yểu Yểu…” Thẩm Giai khuyên nhủ: “Thật sự không cần…”
Đỗ Yểu Yểu trầm ngâm kéo chăn bông xuống, đầu ngón tay quệt lên giọt máu trên áo hắn: “Thẩm Giai, có phải chàng giấu giếm ta chuyện gì không?”
“Không có, ta nào dám…” Thẩm Giai bình tĩnh lắc đầu, nắm lấy tay nàng: “Yểu Yểu quan tâm đến ta quá.”
“Tốt nhất là chàng đừng gạt ta.” Đỗ Yểu Yểu luôn cảm thấy có chỗ không đúng, nàng khẽ uy hiếp.
Trong lòng Thẩm Giai có điều lo lắng. Hắn cụp mắt thật lâu nhưng vẫn không trả lời.
Lục Nhân trở về tay không, yếu ớt nói: “Nước súc miệng bị Tiểu Thúy cướp rồi, cô nương thôn dã đó quá hung dữ…”
“Ừ.” Thẩm Giai bình tĩnh đáp lại.
“Công tử, ngài nói xem chúng ta có bị phu nhân đuổi ra ngoài hay không?” Lục Nhân lo lắng hỏi.
“Có thể.” Hắn đáp với giọng điệu sống không còn gì luyến tiếc: “Chắc chắn Yểu Yểu sẽ giận ta lần nữa.”
Lần này theo đuổi thê tử càng khó khăn hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận