Chương 126

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 126

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh mắt Trần Hoài Tự nặng nề đảo qua: ” Hai anh em các cậu quả thật là kẻ xướng người họa. ”
Ý cười bên môi Ngôn Chiêu càng sâu, đáp lễ một câu: ” Quá khen. ”
Ngôn Trăn: ?
Lời này của Trần Hoài Tự hình như cũng không phải đang khen bọn họ…
Tuy rằng nghe hai người giao chiến cao thâm rất thú vị, nhưng Ngôn Trăn chỉ muốn cơm nước xong nhanh chóng đi làm móng tay, đeo găng tay vừa xấu vừa buồn bực, thật sự là khó chịu muốn chết.
Ngôn Chiêu nhấc chân đi ra ngoài: ” Xe đã đến, chúng ta lên trước. ”
Ngôn Trăn theo sát phía sau Ngôn Chiêu, Trần Hoài Tự không nhúc nhích: ” Tôi gọi điện thoại, các cậu chờ tôi một chút. ”
Nói xong, anh lấy điện thoại di động ra đi về hướng yên tĩnh khác trong lớn sảnh khách sạn. Ngôn Trăn không nghi ngờ gì, theo Ngôn Chiêu chui lên xe.
Hai mươi giây sau, di động của cô nhận được tin nhắn của Trần Hoài Tự:
” Cửa hông hoa viên, lại đây. ”
Cô hoảng sợ, vội vàng che màn hình nhìn về phía Ngôn Chiêu ở bên cạnh, thấy anh không chú ý tới nơi này, cẩn thận nghiêng người, ngăn cản tầm mắt anh có thể nhìn tới, nhanh chóng trả lời:
” Anh muốn làm gì? Tôi không đi. ”
Trần Hoài Tự: ” Em chắc chứ? ”
Ngắn ngủn ba chữ, nhưng Ngôn Trăn lại nghe ra rõ ràng ý tứ uy hϊếp hàm ẩn. Ngôn Chiêu ở một bên, cô không dám phát tác, chỉ có thể cắn răng đánh chữ:
” Sắp xuất phát ăn cơm rồi, có chuyện gì trở về nói sau. ”
Trần Hoài Tự: ” Bây giờ em lại đây, chúng ta có thể nhanh chóng giải quyết. ”
Trần Hoài Tự: ” Cho em một phút. ”
Ngôn Trăn không rõ người này đột nhiên trúng gió gì, nắm di động rối rắm không chịu nổi. Mắt thấy một phút đồng hồ thật sự sắp trôi qua, cô càng ngày càng hoảng, sợ Trần Hoài Tự cá chết lưới rách, làm cô run lên, vì thế hạ quyết tâm, mở cửa xe nhảy xuống: ” Anh, em đi toilet một chút sẽ trở lại ngay. ”
Nói xong, ngay cả câu trả lời của Ngôn Chiêu cũng không chờ được, cô nhanh chóng chạy vào trong cửa khách sạn, làn váy phất phơ nhiệt liệt tung bay trong gió.
Bên cạnh lớn sảnh khách sạn này có một vườn hoa nhỏ, nhưng bình thường rất ít người qua lại, huống chi bây giờ là giữa trưa. Ngôn Trăn vội vàng chạy tới cửa, liền thấy Trần Hoài Tự một mình đứng ở nơi đó, bốn phía im ắng, ngoại trừ tiếng nước róc rách của hồ nước nhỏ, cái gì cũng không nghe thấy.
Cô thở hổn hển: “Anh làm sao vậy? Muốn tôi làm gì? “

Bình luận (0)

Để lại bình luận