Chương 127

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 127

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Triệu Mạc thực sự sợ Uyển Uyển sẽ thờ ơ với mình khi anh đi lâu không về, vừa xử lí xong công chuyện, anh đã bay về nhà ngay lập tức, thậm chí anh còn không có thời gian để nói một tiếng với Uyển Uyển.

Anh trở về nhà mặt đầy gió xuân, nhưng lại thấy một người đàn ông khác đang ngồi ở nhà, chơi với Tiểu Ái Uyển.

Trái tim anh đột nhiên chìm xuống đáy.

Ngô Uyển Uyển vừa bưng cà phê từ trong bếp ra, nhìn thấy Triệu Mạc trở về, cô ngạc nhiên hỏi:

“Sao anh về nhà giờ này.”

Triệu Mạc nghe lời này ý là cô không chào đón anh về à?

“Xong việc rồi thì anh về thôi? Đây là ai?”

Triệu Mạc không khách khí nâng cằm lên nhìn người đàn ông.

Ngô Uyển Uyển lộ ra vẻ xấu hổ vì sự bất lịch sự của anh:

“Đây là thầy Lưu, đến giáo dục sớm cho Ái Uyển.

“Ông là Ông Triệu? Nghe danh đã lâu.”

Thầy Lưu đã sớm nghe đến danh tiếng của Triệu Mạc, ông trùm thịt heo nổi tiếng cả nước không ai không biết, ông cũng rất vinh dự được biết một người như vậy.

Triệu Mạc nhìn ông vươn tay ra, hơi không muốn vươn tay ra nắm lấy:

“Ái Uyển còn nhỏ, học cái này sẽ không quá sớm đi?”

Ở trước mặt giáo viên, nói trẻ con không cần học thật sự là một tội gϊếŧ người đào tim.

Thấy Triệu Mạc không chào đón, thầy Lưu ngượng ngùng cười

“Hôm nay Tiểu Ái Uyển học cũng gần xong rồi, vậy tôi xin phép đi trước.”

“Cảm ơn thầy Lưu.”

Ngô Uyển Uyển lịch sự đưa người ra khỏi cổng mới đi về.

Ngô Uyển Uyển tươi cười nhìn hai cha con, cô thu dọn cà phê mà thầy Lưu chưa uống xong:

“Anh uống cà phê không?” Cô hỏi Triệu Mạc.

“Anh không uống thứ đó.”

Triệu Mạc đặt Tiểu Ái Uyển xuống thảm trên mặt đất, từ trong túi da đeo sát lấy ra một chiếc hộp gấm:

“Anh có quà cho em, em nhìn xem.”

“Quà gì?”

Mỗi lần trở về anh sẽ có quà cho cô, Ngô Uyển Uyển cầm hộp gấm mở ra, là một chiếc nhẫn kim cương to bằng quả trứng chim bồ câu.

“Nhẫn kim cương?”

Ngô Uyển Uyển không thể tin được:

“Nó lớn như vậy?”

“Em có thích không? Anh thấy trong một cuộc đấu giá, lớn nhất và rực rỡ nhất.”

Triệu Mạc chỉ liếc mắt đã coi trọng viên kim cương lớn nhất và rực rỡ nhất tại một buổi đấu giá, giống như Uyển Uyển Uyển, xinh đẹp động lòng người, tỏa ra hào quang.

Ngô Uyển Uyển nghe anh hình dung bật cười:

“Đó là cách anh chọn quà cho em? Cái nào lớn thì mua cái đó?”

Triệu Mạc bước tới và ôm cô:

“Không, cái nào xứng đôi với em thì mua.”

Ngô Uyển Uyển cảm thấy rằng anh biết ăn nói hơn trước nhiều, giống như cố tình lấy lòng mình.

Ngô Uyển Uyển lấy chiếc nhẫn ra đưa cho anh:

“Đeo cho em.”

Triệu Mạc lấy chiếc nhẫn đeo vào ngón áp út của cô, vừa vặn luôn, các số đo của cô anh đều nhớ kỹ.

“Thích không?”

Triệu Mạc hỏi cô.

Ngô Uyển Uyển giơ tay về phía mặt trời, nhìn chiếc nhẫn tỏa sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời và gật đầu:

“Thích, anh tặng cái gì cũng thích.”

Triệu Mạc luôn cảm thấy Uyển Uyển của ngày hôm nay đối với anh ấy rất khác, như thể khi cả hai còn ở trong làng, anh mua cái gì cô cũng rất thích.

Chiếc nhẫn kim cương quá lớn, đeo quá phô trương bất tiện, Uyển Uyển chỉ đeo nó trong một buổi chiều rồi cất chiếc nhẫn vào két sắt, sau khi ăn xong, Triệu Mạc nhận thấy tay cô trống rỗng, không nói gì, anh cúi đầu và lay cơm trong bát.

Ngô Uyển Uyển đã học nấu một số món ăn Hoài Nam và để anh ấy thử chúng, bất kể món nào anh ấy cũng khen ngon.

Điều đó khiến Ngô quả phụ bật cười, bà đã nếm thử tay nghề của con gái mình, không nói khó ăn nhưng cũng không ăn ngon.

Nụ cười của Ngô quả phụ làm Ngô Uyển Uyển cảm thấy xấu hổ.

“Thôi thôi, ăn cái này đi.”

Cô đem đồ ăn mẹ nấu để trước mặt Triệu Mạc làm anh ăn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận