Chương 127

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 127

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em phải đi đây, em phải đi gặp cô ấy lần cuối rồi.”

“Cô ấy đang nằm ở bệnh viện nào? Anh sẽ đến thăm cô ấy.”

“Không cần đâu, anh không xứng! Phó Nhược Hằng, cô ấy chết rồi bây giờ anh mới hối hận là cái gì làm cái gì? Hối hận bây giờ… cũng đã muộn rồi.”

“Không cần đâu, anh không xứng! Phó Nhược Hằng, cô ấy chết rồi bây giờ anh mới hối hận là cái gì làm cái gì? Hối hận bây giờ… cũng đã muộn rồi.”

Phó Nhược Hằng mặc kệ tất cả, xoay lưng rời đi đột nhiên bị cánh tay của Lâm Tư Hạ níu lấy.

“Anh Nhược Hằng, anh định đi đâu? Hôm nay là ngày kết hôn của chúng ta mà, anh không thể bỏ mặc em được.”

Phó Nhược Hằng hất cánh tay của Lâm Tư Hạ ra.

“Tôi phải đi gặp cô ấy.”

“Nhược Hằng, em biết là anh cảm thấy có lỗi với Trình Ý nhưng cô ta là người không từ thủ đoạn. Biết đâu tất cả chỉ là trò lừa gạt của cô ta để anh hủy bỏ hôn lễ của chúng ta mà thôi.”

Cô ta vẫn tiếp tục nắm lấy cổ tay anh không buông. Bây giờ hôn lễ còn chưa xong, nếu như để cho Phó Nhược Hằng rời đi thi thì ngay cả vị trí mợ Phó của cô ta cũng không còn.

Lâm Tư Hạ đôi mắt đỏ hoe nhìn Phó Nhược Hằng, muốn dùng dáng vẻ đáng thương kia lần nữa lay chuyển trái tim anh.

“Anh xem hôm nay là hôn lễ em đợi mười năm, anh định biến em thành trò cười cho cả Bạch Thành này sao? Nếu như hôm nay anh đi, em sẽ chết ở đây cho anh xem.”

Trước lời đe dọa của Lâm Tư Hạ, nhưng trong đáy mắt của Phó Nhược Hằng hoàn toàn trống rỗng, giọng nói lạnh băng của hắn vang lên.

“Vậy thì cô mau đi chết đi!”

Lâm Tư Hạ nghe thấy Phó Nhược Hằng nói như vậy, trong lòng vô cùng hoang mang. Cô ta không biết tại sao Phó Nhược Hằng lại đột nhiên cư xử như vậy, bàn tay khẽ buông thõng, không còn dám nắm lấy cánh tay hắn níu kéo như lúc đầu nữa.

Đột nhiên lúc này đèn chùm ở trên đầu Lâm Tư Hạ đột nhiên rung lắc dữ dội. Mọi người nhìn về phía đó liền vô cùng hoảng sợ, lo lắng cho cô dâu ở ngay phía bên dưới.

“Xem kìa, chiếc đèn sắp rơi xuống rồi. Tại sao chú rể lại không bế cô ấy xuống, chân cô ấy đã bị tàn phế thế kia rồi mà.”

Nhưng Phó Nhược Hằng lại làm như không nghe thấy, Lâm Tư Hạ lại liếc nhìn Phó Nhược Hằng, trong lòng hoảng sợ đến mức muốn bỏ chạy khỏi đó. Nhưng cô ta vẫn nhớ là bản thân đang giả tàn phế để lấy lòng thương của Phó Nhược Hằng.

Bây giờ mà bỏ chạy thì chẳng khác nào bại lộ lời nói dối của cô ta.

Đột nhiên chiếc đèn bên trên thật sự rơi xuống. Mọi người đều nhắm mắt cầu nguyện cho cô dâu bên dưới không xảy ra chuyện gì.

“A, rơi xuống rồi!”

Không biết là ai hô hoán lên khiến tất cả mọi người trong hôn lễ đều hoảng sợ bỏ chạy khỏi đó. Lâm Tư Hạ cũng không thể tiếp tục ngồi yên đó chờ chết, cô ta vội vàng buông tay Phó Nhược Hằng ra đứng lên tìm cách bỏ chạy thoát thân.

Vì chạy quá vội, cô ta vấp phải vạt váy dài bên dưới ngã nhào xuống đất.

“Cứu tôi với!”

Phó Nhược Hằng đứng đó, trong lòng như có hàng vạn mũi dao đâm vào. Thì ra tất cả những gì hắn ta nghi ngờ đều đúng.

Khuôn mặt tuấn mỹ thâm trầm khó đoán ngồi xuống trước mặt cô ta, ánh mắt đằng đằng sát khí.

“Không phải là cô bị liệt sao đột nhiên lại chạy nhanh như vậy chứ?”

Sắc mặt Lâm Tư Hạ tái nhợt không còn chút máu, cô ta hốt hoảng nói.

“Chắc là do em kiên trì tập vật lý trị liệu nên chân mới ngay lúc này mà phụ hồi được.”

“Vậy sao? Vậy mà tôi còn tưởng là do cô giả què nên mới như vậy chứ?”

Nụ cười gượng gạo của Lâm Tư Hạ vụt tắt trên môi. Thì ra tất cả đều là một vở kịch do Phó Nhược Hằng bày ra để khiến cho Lâm Tư Hạ lộ ra bản chất thật sự.

Thì ra sau chuyện hôm trước Lâm Tư Hạ đẩy ngã Trình Ý rồi leo lên người cô đã khiến cho Phó Nhược Hằng nghi ngờ cô ta giả liệt rồi. Nếu không tại sao lại có thể leo lên người cô đánh được? Trình Ý là một người khỏe mạnh thì làm sao lại có thể chịu thua được một người tàn phế hai chân như cô ta?

Bình luận (0)

Để lại bình luận